Hôm nay mình đọc được câu chuyện rất cảm động trên facebook, nên đem về đây lưu trữ. Một câu chuyện làm mình chảy nước mắt, dù rằng không ai có lỗi, chỉ trách ông trời sao gieo duyên nhưng không cho họ đến với nhau. o0o Lần đầu gặp anh, chị mới 16 tuổi, nhỏ xíu, tóc bó đuôi gà, đôi môi mỏng lém lỉnh. Hôm ấy, Ba chị đưa về một thanh niên trẻ người Mỹ, giới thiệu người phụ tá của mình với gia đình, anh đã nhìn chị không chớp mắt… Đến khi chị vênh mặt hỏi “Tôi có chỗ nào không ổn ”, anh mới ngượng ngùng sực tỉnh, lí nhí… nói câu xin lỗi! Không biết sao anh bị chị thu hút, đến mất hồn mất vía, còn chị thì tỉnh rụi, chẳng để ý gì đến anh chàng người Mỹ đồng nghiệp của ba mình. Sau đó anh hỏi Ba chị thuê hẳn một tầng lầu trên cùng để ở, thì chị và anh gặp nhau mỗi ngày... Sống chung nhà, nhưng đường ai nấy đi, đối với chị, anh là bạn của Ba, người lớn rồi, nên chị không coi anh như bạn bè của mình, nhưng rồi chị cũng biết anh mới 24 tuổi, đến từ Washington DC; nhiệm sở ở VN này là...
My corner, my stories, my life o0o Những câu chuyện nhỏ hàng ngày, không đầu không cuối.