Skip to main content

Posts

Showing posts from 2018

Mừng Misaki tròn nửa tuổi

Dù bộn bề nhiều việc nhưng hôm nay mẹ vẫn quyết dành thời gian viết mấy dòng mừng chàng trai nhỏ của mẹ tròn 6 tháng. Thời gian thấm thoắt thoi đưa em nhỉ, mới ngày nào cất tiếng khóc oe oe, người nhỏ như cái kẹo, tay chân cong queo mẹ cứ bảo nhỏ thế này làm sao nuôi lớn. Vậy mà giờ đây em đã được 7 kg, dài cũng gần 70 cm. Áo quần giờ đã mặc vừa đồ của chị Kiki hồi chị í 8 tháng, yêu lắm lắm. Giờ buổi trưa sau khi ti sữa xong em đã lăn vào giấc ngủ ngon lành, dành cho mẹ thời gian vàng để ăn cơm, làm việc nhà và đôi khi tranh thủ viết lách, đọc sách, hoặc mệt quá thì lăn ra ngủ với em luôn. Mẹ xin lỗi em vì sáng nay để em khóc nhiều, em dạo này đòi bồng, thấy mẹ đi qua đi lại làm việc nhà mà không bồng em em dỗi, khóc hét to còn đưa hai chân dậm dậm xuống giường. Mẹ nghe em khóc mà cũng thương lắm, tan nát cõi lòng nhưng cứ cố bảo để làm nốt cái này cho xong, nốt cái này nữa... rồi cứ nữa mãi, làm em phải đợi lâu. Đôi khi mẹ cố gắng làm cho xong việc để ra bồng em thì em khóc mệt quá...

Rác thải nhựa: từ đâu đến và sẽ đi về đâu?

Hôm trước xem facebook  của một bạn người Nhật chia sẻ hình ảnh chụp bãi rác ở Hội An mà mình cảm thấy thật buồn và bất lực. Buồn vì thấy hình ảnh nước mình được chia sẻ với bạn bè quốc tế nhưng không phải là một hình ảnh đẹp. Bất lực vì bản thân mình làm trong ngành (plastic) mà cũng chưa đóng góp được gì để giải quyết vấn đề này... (nên giờ ngồi viết vài dòng ri đây) Rác thải, đặc biệt là các loại đồ dùng nhựa, bao ni-lông, sợi tổng hợp... gọi chung là plastic (nhựa) thật sự đang là một vấn đề nan giải không chỉ của Vn, mà của toàn nhân loại. Theo thống kê, số lượng plastic được sản xuất ra trên toàn thế giới tăng trung bình 5% mỗi năm, tốc độ tăng trưởng nhanh hơn cả dân số thế giới. Điều đó có nghĩa là lượng plastic trung bình một người tiêu thụ trong một năm cũng tăng lên hàng năm (có ai ý thức được điều này hay ko?) Từ năm 1950 đến năm 2015, tổng cộng đã có khoảng 9 tỉ tấn plastic được sản xuất ra trên toàn thế giới ( 1 ). Mình chỉ hình dung được một 1 tỷ đồng hoặc 1 tỷ ...

2018.11.9

Từ ngày chị Kiki bước vào tuổi ẩm ương, không có hôm nào là không có nước mắt. Buổi sáng ngủ dậy ngoài điệp khúc "không ăn", "không mặc" (thay áo quần), bữa nay nàng còn "không đi học" nữa. Lúc ở nhà thì thỏ thẻ với mẹ là không đi, đến lúc lên xe thì bắt đầu rơm rớm nước mắt, đi nửa đường thì khóc lóc kéo tay mẹ không cho mẹ lái xe (rất chi là stress), đến lớp học thì quằn quại ăn vạ dưới đất chứ kiên quyết không chịu vào lớp. Mẹ sáng nào đưa nàng đi học là cả một cực hình, trong bụng thì vừa mệt vừa bực mà vẫn phải cố gắng dịu dàng dỗ dành nàng í. Những hôm đưa đi học tiếng Anh còn mệt hơn nữa, nàng khóc lóc quằn quại không chịu vào lớp dù mẹ có dụ dỗ bằng bao nhiêu bánh kẹo chăng nữa. Ở trường học thì các cô chắc cũng quen với các cô các cậu tuổi này nên dù có khóc mấy cô cũng kéo vào lớp rồi bảo mẹ về đi, chứ còn lớp tiếng Anh chỉ mỗi một mình cô Janet nên cô không thể chỉ lo cho nàng được. Mỗi khi nàng khóc lóc ăn vạ không chịu vào lớp là mẹ thấy thươn...

2018.11.2

"Bạn có biết vì sao com-pa có thể vẽ vòng tròn không? Bởi vì chân của nó xê dịch, nhưng tâm bất biến . Còn bạn, vì sao bạn không thể vẹn tròn mộng tưởng? Bởi vì bạn, tâm bất định , và chân bất động ..." Dạo này có quá nhiều thứ input vào đầu, đến nỗi mình cảm thấy đầu mình luôn ở trạng thái đầy ắp và sắp nổ tung (hèn gì chồng cứ bảo với con rằng: cẩn thận nhé, nhớ vâng lời kẻo dạo này mẹ dễ nổi cáu lắm). Thật buồn cười là mình muốn tìm cảm giác bình yên bằng cách đọc thật nhiều sách self-help đến mức giờ mình thấy thật là ngộp thở. Mình biết việc của mình là phải dừng lại, thôi không đọc sách nữa và dành thời gian để tự suy nghĩ, để cho cơ thể có thể "tiêu hoá" hết chúng. Nhưng khi có thời gian rỗi, mình lại bắt đầu tìm đến sách và "ngấu nghiến". Giờ mình mới trải nghiệm rằng các loại sách self-help cũng là một loại nghiện các bạn ạ! Mình đang trong trạng thái như một người đang loay hoay vẫy vùng dưới nước, càng thấy ngạt thở càng vẫy v...

Uống cho mình, khổ cho ai? - Trách nhiệm khi cầm tay lái

Mấy hôm rồi báo chí đưa tin một phụ nữ, là chủ một nhà hàng lớn ở Sài Gòn, lái xe ô-tô gây ra vụ tai nạn kinh hoàng khiến một người chết và nhiều người bị thương. Dư luận càng phẫn nộ hơn khi biết người phụ nữ đó lái xe trong tình trạng say xỉn, nồng độ cồn trong hơi thở vượt quá giới hạn cho phép nhiều lần. Tấm ảnh chụp hình người phụ nữ ngồi sau tay lái đang cầm điện thoại gọi cho ai đó, nét mặt vẫn còn bần thần vì chưa lý giải hết hậu quả mà mình vừa gây ra, được chia sẻ với tốc độ chóng mặt trên Fb, cùng với nhiều lời mắng nhiếc, xỉ vả, đay nghiến khôn cùng. Mình tự hỏi rằng, mấy ai sau khi đọc tin này sẽ tự hứa với bản thân mình rằng sẽ không bao giờ lái xe sau khi uống rượu nữa? Còn nhớ lúc mình đi học lái xe, bài giảng đầu tiên của thầy là về "sức mạnh khổng lồ của chiếc hộp sắt". Xe hơi là một phát minh của nhân loại nhằm giúp con người dễ dàng di chuyển xa hơn, nhanh hơn, và an toàn hơn. Nhưng đồng thời, nó cũng có thể là " vũ khí nguy hiểm " cướp đi mạn...

Nationality - Vietnamese Voices 2016

Written by Trang T. H. Ngo The statistics of Vietnam’s Ministry of Justice showed that in 2015, 15 people acquired Vietnamese citizenship, 14 were returning to Vietnam to become Vietnamese again. In contrast 4,474 abandoned the Vietnamese nationality. If you are not a Vietnamese, you may find these numbers ridiculous. But if you are one, you somehow understand these circumstances.  *** I was born in a small city in Central Vietnam and came to Japan in 2006 when I received a scholarship from the Japanese government. The scholarship lasted five years: one year of studying Japanese and four years of university. Before leaving, I told people around me that I would return home right after the scholarship expires. For a 19-year-old girl who had never been away from home for more than three days, five years living abroad was bound to be challenging. It was. I missed my family, friends, and neighbors. Looking back, at that point, this seemed inevitable.  ...

Khi công chúa nhỏ bị mẹ giận

Nàng Kiki dạo này đến tuổi thích nhiều trò tinh nghịch, mẹ nói cái gì thì quyết tâm làm ngược lại cái đó. Ví dụ như mẹ gọi đi tắm thì nàng chạy vào phòng ngủ rồi đóng cửa nấp không chịu ra, nghe thấy tiếng bước chân mẹ đi tìm thì khoái chí cười ha hả. Mẹ thương em nên cũng không mắng, nghe nàng cười khúc khích trong phòng thì giả vờ gõ cửa rồi nói: "M ẹ đang tìm bạn Kiki mà không biết bạn Kiki ở đâu hè? " Nàng nghe thế càng cười to hơn, vui như thể đã lừa được mẹ một vố :)) Mẹ hay nói với bố bạn rằng, các trò tinh nghịch của con cũng là biểu hiện của trí thông minh và sáng tạo, để nuôi dưỡng nó thì bố mẹ phải luôn dịu dàng và kiên nhẫn với con. Bố bạn chỉ lắc đầu bảo: mẹ chiều con quá thì mẹ khổ thôi. Và hôm qua mình đã thật sự ... rất khổ với bạn í. Buổi chiều mình lên trường sớm đón bạn đi học tiếng Anh, lúc mang giày xong bạn hùng hổ bảo mẹ đưa cặp cho bạn tự xách rồi hiên ngang mở cửa tự bước ra ngoài. Ra đến bãi đỗ xe thì như mọi lần, mình cúi xuống bảo ...

Nếu gặp sao băng, bạn sẽ ước gì?

Hôm qua lúc lái xe chở Kiki đi học, mình nghe tin trên radio bảo rằng Nhật Bản đã thành công trong việc hiện thực hoá giấc mơ sao băng nhân tạo , và dự kiến sẽ "bắn" sao băng nhân tạo đầu tiên vào mùa hè năm sau ở thành phố Hiroshima. Sự kiện này hi vọng thu hút được sự chú ý của nhiều khách du lịch cũng như dân địa phương, và từ đó biến thành mô hình business định kì như kiểu bắn pháo hoa hàng năm. Người ta nói rằng khi thấy sao băng, nhắm mắt lại và nói lên điều mình mong ước, điều ước đó sẽ thành sự thật. Có rất ít người có cơ hội thấy sao băng trong đời, vì bạn phải có duyên với nó để cả hai còn gặp nhau đúng thời điểm và đúng chỗ. Nếu trước kia xác suất thấy sao băng còn thấp hơn cả trúng số, và chỉ phụ thuộc vào duyên trời, thì giờ đây cám ơn công nghệ khoa học kĩ thuật hiện đại, ta đã có thể tự mình gia tăng xác suất may mắn ấy. Cứ ngày đó, giờ đó, bạn đến đúng vị trí đó, thì xác suất bạn thấy được sao băng, tuy là nhân tạo, sẽ nhân lên bội phần. Như người ta bảo, n...

Làm sao để dạy con kĩ năng giao tiếp?

Hồi xưa khi Thuý Kiều gặp Kim Trọng, dù là " tình trong như đã " nhưng vì " mặt ngoài còn e ", không ai chịu "mở lời" nên thành ra tri kỉ của nhau mà phải qua bao gian lao biến cố mới đến được với nhau. Mình thì nghĩ chắc tuy được cha mẹ cho ăn học đầy đủ nhưng vì lúc bấy giờ chưa có khoá "communication skill" nào cả nên cả hai không biết tỏ lòng mình thế nào cho đối phương hiểu :) Xưa đã là vậy, ngày nay communication skill -  kĩ năng giao tiếp còn mang tính "sống còn" hơn, khi xã hội ngày càng phức tạp và con người ngày càng bận rộn. Là một bà mẹ, mình đã, đang, và sẽ làm gì để trang bị cho con kĩ năng quan trọng này? Hôm qua đưa Kiki đi học tiếng Anh, trong lúc ngồi chờ em học mình chứng kiến một cảnh khá làm mình suy nghĩ. Mình ôm Misaki ngồi đợi ở phòng ngoài lớp học, có một bà mẹ nữa cũng ngồi đợi giống mình, để dễ miêu tả mình gọi là bà mẹ A nhé. Phòng có một chiếc bàn dài 6 chỗ ngồi, mình và bà mẹ đó ngồi hai ghế ngoài c...