"Bạn có biết vì sao com-pa có thể vẽ vòng tròn không?
Bởi vì chân của nó xê dịch, nhưng tâm bất biến.
Còn bạn, vì sao bạn không thể vẹn tròn mộng tưởng?
Bởi vì bạn, tâm bất định, và chân bất động..."
Dạo này có quá nhiều thứ input vào đầu, đến nỗi mình cảm thấy đầu mình luôn ở trạng thái đầy ắp và sắp nổ tung (hèn gì chồng cứ bảo với con rằng: cẩn thận nhé, nhớ vâng lời kẻo dạo này mẹ dễ nổi cáu lắm).
Thật buồn cười là mình muốn tìm cảm giác bình yên bằng cách đọc thật nhiều sách self-help đến mức giờ mình thấy thật là ngộp thở. Mình biết việc của mình là phải dừng lại, thôi không đọc sách nữa và dành thời gian để tự suy nghĩ, để cho cơ thể có thể "tiêu hoá" hết chúng. Nhưng khi có thời gian rỗi, mình lại bắt đầu tìm đến sách và "ngấu nghiến". Giờ mình mới trải nghiệm rằng các loại sách self-help cũng là một loại nghiện các bạn ạ!
Mình đang trong trạng thái như một người đang loay hoay vẫy vùng dưới nước, càng thấy ngạt thở càng vẫy vùng hơn mà không biết rằng việc cần làm là dừng lại, thả lỏng bản thân, và ... ngước mặt lên khỏi mặt nước. Cái vũng nước mà mình đang mắc vào tưởng như hố sâu nhưng thật ra chỉ là một ao nước nhỏ, vì mình mãi vẫy vùng mà không biết rằng nếu thả chân xuống thì mực nước chỉ ngang lưng. Nếu người ngoài nhìn vào thì sẽ thấy hiện trạng mình đang rất buồn cười; nhưng ở trong đó, mình cứ mãi mò mẫm mà không tìm thấy lối ra.
Phương thuốc tốt nhất lúc này là ngưng uống tất cả các loại thuốc, để tâm tĩnh lại và tự tìm thấy lối ra cho riêng mình, từ trong bản thân mình chứ không phải dựa dẫm vào một yếu tố bên ngoài nào khác.
Comments
Post a Comment