Skip to main content

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy
mình tách rời khỏi Nguồn,
hiện hình trong một thân xác vật chất.
Đừng hoảng em nhé!
Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi.

Bởi vì em đã được tuyển chọn
để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người.

Mô phỏng 3D này được thiết kế
để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng
bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm
dưới dạng một bản thể riêng biệt.

Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển
qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió.
Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng
để quên đi mình là ai và đến từ đâu.
Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc
từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng.

Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu
sóng gió và đau thương em gặp,
linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn
(trong vòng tay ôm ấp của Chúa).

Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ.
Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ.
Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn,
chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn
và hướng ý thức
về chốn an yên
vĩnh hằng trong em.

Trên hành tinh này, không có gì là vĩnh cửu.
Người đến rồi đi, mọi vật cũng vậy.
Em sẽ yêu, sẽ gắn bó, sẽ vấn vương,
chỉ để rồi đánh mất …tất cả những gì em từng thiết tha bám víu.

Bởi vậy, đừng bám chấp vào thứ gì em nhé, kể cả cái tôi này.
Khi thời khắc đến, hãy buông với tất cả sự nhẹ nhàng thanh thản mà em có
bởi vì em không sở hữu gì ở đây cả, tất cả chỉ là vay mượn.

Khi em bước đi giữa những người khác trên hành tinh này,
hãy cố gắng là một hành giả tốt.
Bước khẽ thôi. Hãy nhớ,
em chỉ ghé thăm nơi này.
Đừng để lại hỗn độn,
tập lắng nghe nhiều hơn nói,
cho đi nhiều hơn nhận về.

Đừng khóa chặt con tim dịu mềm của mình
trong lồng kính thủy tinh chỉ để
bảo vệ nó khỏi va đập và khổ đau.

Dù gì thì… em cũng không thể rời chốn này với một thân hình toàn vẹn như lúc đến.
Mà thời gian thì lại trôi nhanh lắm.
Nên hãy sống, hãy trải nghiệm nhiều nhất có thể,
nề hà gì vài vết xước trên thân.
Để rồi khi trở về với Nguồn Cội,
ta có vài câu chuyện hay ho để kể về
chuyến viếng thăm của mình đến Trái đất.

 (chuyển ngữ từ bản tiếng Anh viết bởi James McCrae)

Hoa anh đào đã nở, vẫn chưa thu xếp để đi ngắm hoa được.

Đã lâu rồi mình không viết blog lại, vì nhiều lý do, nhưng lý do lớn nhất là mình đã cố tình như vậy. Khi mình cố ép bản thân vào việc viết, mình càng không thể viết. Viết không còn là sở thích, là đam mê, mà là một gánh nặng. Và tháng qua, mình đã làm một thí nghiệm: giở bỏ gánh nặng đó, xem sao.

Chính lúc buông cái (mà mình cho là) “đam mê” viết lách lại, mình lại tìm thấy niềm vui đơn sơ thuần khiết khi đọc được một áng văn hay, một lời nói đẹp. Không còn so sánh, không còn sốt sắng vội vã. Và chính niềm vui giản dị ấy kéo mình lại với con chữ. Như hôm nay: một ngày mình sốt 38.5 độ, đầu nặng trịch, người mỏi rã rời, chán nản đến nỗi không muốn làm bất cứ một thứ gì hết. Và trong khoảnh khắc chán chường cuộc đời đến tuyệt vọng, mình lại làm một thí nghiệm khác: hay thử viết một tí nhỉ, vì đằng nào làm gì cũng chán cả mà.

Bài thơ tiếng Anh phía trên được chia sẻ trong cộng đồng ACIM của mình, mình thấy hay quá nên chép vào sổ tay. Và chiều nay thì ngồi thử dịch nó sang tiếng Việt. Đây không phải là lần đầu tiên mình dịch bài sang tiếng Việt, nhưng là lần đầu tiên mình dịch/viết thơ bằng tiếng Việt. Không phải dân chuyên Văn nên không được đào tạo vần điệu gì cả, mình đọc sao thấy xuôi thì viết lại vậy thôi. Trong bài tiếng Việt của mình có đoạn chữ in nghiêng để trong ngoặc, đó là chữ mình thêm vào, không có trong bài thơ gốc. Không hiểu sao mình cứ muốn để nó vào, dù rằng khi cho chatGPT rì-viu thì nó cản là nghe có mùi tôn giáo lắm. Haha, blog mình nên mình muốn gì mình viết thôi.

Ngày mai là ngày cuối cùng hai đứa nhỏ nhà mình đi học trước kì nghỉ xuân. Hai thiên thần nhỏ của mình (mà mình thấy chúng dễ thương nhất là lúc chúng ngủ) sẽ ở bên mẹ từ sáng đến tối, mình sẽ phải nấu ăn ngày 3 bữa cho chúng gần 2 tuần trước khi nhà trường mở cửa đón chúng đi học lại. Hôm nay khi mình lấy nhiệt kế từ nách ra đưa cho Huy - thanh niên vừa tốt nghiệp lớp 1 - bảo rằng mẹ bị ốm rồi nè (nhiều khả năng là lây sốt khi chăm anh hôm trước). Anh bỗng đột nhiên đứng dậy đi vào bếp vòng tay ôm mình, rồi thì thầm: “Nếu mẹ chết thì con sẽ không quên mẹ đâu.” (ママが死んでも絶対忘れないよ)Ặc ặc, nghe xong xém sốc Huy ơi.

Comments

  1. Câu yêu thương cảm động của Huy nghe sao cảm lạnh :))))

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....