Skip to main content

Posts

Showing posts from July, 2019

Làm mẹ mệt quá

Thoắt cái đi làm lại cũng đã được gần 4 tháng. Quay qua quay về thấy cuộc sống cũng không khác mấy giữa trước và sau khi đi làm lại, thế mà hôm rồi bước lên cân thấy tự dưng ... người nhẹ đi tận gần 5 cân. Oà... (khóc vì vui sướng nhé) Thế mới biết sức mạnh của cái chữ "stress" nó to cỡ nào... Nhiều người ngoài nhìn vào bảo mình superman, supergirl, supermum... vì có thể vừa chăm hai đứa con nhỏ, vừa làm full time mà không có gia đình nội ngoại hai bên giúp đỡ, chồng lại làm xa tít tận Tokyo. Mỗi lần nghe họ khen (hay thương hại?) vậy mình đều tấm tắc cười e thẹn (ôi bác cứ khen tiếp đi, hehe) rồi chỉ bảo rằng: "What can't kill you will make you stronger". Nghe xong vậy các cô chị chú bác xung quanh cũng lặn luôn (chắc nghĩ thầm: ồ con này nó stress quá hoá ... rồi các bạn ợ) Nhiều lúc ngửa mặt lên trời tự hỏi rằng sao mà khổ vậy (ai bẩu đẻ nhiều, đẻ sít chi cho khộ còn than?!). Buổi sáng tỉnh giấc bởi tiếng khóc léo réo của đứa nhỏ, rón rén bước ra khỏi giư...

Unrequited love

I don't have any sense of art: music, dancing, painting, and even flower arrangement.  The only thing I have ... is just a pure love to them. I love music. And I always wish that I could play the piano. Only a simple melody is enough. I want to see my fingers dancing on the keyboard, let my feelings come out with the melody. I also like singing, though needless to say it's so terrible. I'm only confident to sing when the music is so loud that no one (including me) can hear my voice. I remember the concert I went to last month. It was the first time I went to a live show alone, and it was also the first time I felt so comfortable because nobody around knows me. Then I could sing, dance, jump, shout out without any care of others thinking about me :) I love dancing because I think it's a great way to release stress. But I found out that I have trouble with the rhythm. Though I can remember a lot of chemical formulations, even a very simple series of...

Mùng 8 tháng 7, 2019

Sáng tỉnh dậy trong tiếng khóc của chàng trai nhỏ phòng bên cạnh, phán đoán tình hình vẫn còn sớm nên trở người ôm cô bé đang nằm bên cạnh thiếp giấc thêm một chút. Sau khi thấy đầu óc phấn chấn hơn thì quyết định dậy sớm một tí để có thêm vài phút cho bản thân trước một ngày vật lộn với hai đứa. Nín thở rón rén trở người dậy để không làm cô bé bên cạnh thức giấc, nhìn đồng hồ mới 7h sáng, hoan hỉ vì cú "vượt ngục thành công" thì ...chưa đầy một phút sau đã có một vòng tay nhỏ ôm choàng qua cổ. Thế là xong mấy phút "dành cho bản thân". Đến đi vệ sinh cũng có một cái đuôi lẽo đẽo theo cùng. Tờ lịch treo trên tường toilet vẫn chỉ ngày mùng 7, với câu dặn dò "Da dẻ là chiếc gương phản ánh sức khoẻ". Đọc xong câu đó, nhìn xuống hai cánh tay thì thấy nổi đầy mẩn đỏ và những vết da bong tróc do khô và dị ứng. Đây cũng là lý do cho việc từ ngày mang thai rồi sinh Misaki đến giờ, lúc nào kết quả xét nghiệm máu cũng có nồng độ bạch cầu vượt mức cho phép, lâu rồi ...