Thoắt cái đi làm lại cũng đã được gần 4 tháng. Quay qua quay về thấy cuộc sống cũng không khác mấy giữa trước và sau khi đi làm lại, thế mà hôm rồi bước lên cân thấy tự dưng ... người nhẹ đi tận gần 5 cân. Oà... (khóc vì vui sướng nhé) Thế mới biết sức mạnh của cái chữ "stress" nó to cỡ nào... Nhiều người ngoài nhìn vào bảo mình superman, supergirl, supermum... vì có thể vừa chăm hai đứa con nhỏ, vừa làm full time mà không có gia đình nội ngoại hai bên giúp đỡ, chồng lại làm xa tít tận Tokyo. Mỗi lần nghe họ khen (hay thương hại?) vậy mình đều tấm tắc cười e thẹn (ôi bác cứ khen tiếp đi, hehe) rồi chỉ bảo rằng: "What can't kill you will make you stronger". Nghe xong vậy các cô chị chú bác xung quanh cũng lặn luôn (chắc nghĩ thầm: ồ con này nó stress quá hoá ... rồi các bạn ợ) Nhiều lúc ngửa mặt lên trời tự hỏi rằng sao mà khổ vậy (ai bẩu đẻ nhiều, đẻ sít chi cho khộ còn than?!). Buổi sáng tỉnh giấc bởi tiếng khóc léo réo của đứa nhỏ, rón rén bước ra khỏi giư...
My corner, my stories, my life o0o Những câu chuyện nhỏ hàng ngày, không đầu không cuối.