Skip to main content

Những niềm vui nho nhỏ

Hôm nay mình có trạng thái rất vui vẻ, không phải high mood do bị kích thích nhiều như mấy ngày ở Vn, mà cảm giác nhẹ nhàng lâng lâng như đang lơ lững trên bầu trời.

Mình vui vì hôm nay được quay trở lại lớp học tiếng Anh hàng tuần ở nhà thờ. Vẫn là cô giáo ấy, một người rất đáng yêu và dễ mến. Cứ hôm nào, dù mệt mỏi bận rộn đến đâu mà được nói chuyện với cô và các bạn ở lớp xong mình đều thấy lòng thanh thản và ngập tràn niềm vui. Vui như thể nắng hôm nay tưng bừng hơn nắng hôm qua, bầu trời cũng trong xanh hơn, và những đám mây cũng dịu dàng hơn nữa. Bước chân đi về từ lớp học bao giờ cũng chậm rãi hơn, nhẹ nhàng hơn lúc đi. Mình cố gắng hít thở cái không khí trong lành mà lúc đi các bước chân hối hả đã không cho phép mình thưởng thức, cố vểnh tai để nghe tiếng chim hót, cố cảm nhận cái lành lạnh của từng đợt gió vuốt qua mặt... Ôi cuộc sống mới đáng yêu làm sao!

Lúc về mình ghé qua tiệm bánh mì gần nhà mua một ổ mì và một cái bánh sừng trâu. Và cứ như Thượng đế đọc được lòng người, niềm vui nối tiếp niềm vui khi cầm ổ bánh mì baquette nhỏ xinh lên mình cảm nhận được hơi nóng ấm. À thì ra là bánh mì mới nướng. Ôi, mình thích nhất là mùi bánh mì mới nướng, nó thật ấm áp và ngọt ngào làm sao!

Chàng Misaki được mẹ địu đi êm, chuyển từ gió lạnh ngoài đường vào trong nhà ấm áp khiến chàng rơi vào cơn buồn ngủ không cưỡng lại được. Mình nhẹ nhàng mở địu, đặt chàng lên giường. Khẽ thấy sự chuyển động nên chàng hé mở mắt. Mình nín thở, nhìn chàng âu yếm với nụ cười duyên dáng nhất có thể ... và sau 3 giây, chàng từ từ khẽ khép đôi mi dài và quay lại với giấc ngủ êm đềm. (yeah!)

Đợi sau khi chàng trai trẻ chìm sâu vào giấc ngủ, mình ra bếp khẽ bắc ấm nước pha bình trà. Dạo này mình thích uống trà houji, mùi rất ấm và thơm. Lúc nào trước khi uống, mình cũng phải đưa tách trà lên sát mũi, hít lấy hít để cho thoả thuê ôm ấp cái mùi đó xong rồi mới uống. Mọi lúc mình thường cho thêm một ít sữa đậu nành vào, thế là có một cốc trà sữa thơm tho và cũng rất heo-thì mà không phải ra hàng. Sữa đậu nành để trong tủ lạnh gặp trà nóng thì trung hoà nhiệt độ, không cần khuấy chỉ cần lắc nhẹ cốc là sữa và trà đã hoà quyện vào nhau, tạo thành một cốc trà sữa màu nâu nhạt âm ấm vừa uống. Hôm nay hết sữa đậu nành nên mình chỉ uống trà không, vừa nhấm nháp trà vừa ăn bánh mì. Một cảm giác thật thảnh thơi làm sao.

Quay lại ổ bánh mì, mình lấy dao cắt đôi, định bụng một nửa sẽ cho thịt kho và rau cải vào, giống như kiểu bánh mì ở Vn vậy; một nửa còn lại sẽ cho bơ đậu phộng và bột quế cùng đường granule vào để có một (nửa) ổ bánh mì bơ đậu phộng - món ăn yêu thích thuở bé của mình. Trên đường từ tiệm bánh mì về nhà mình suy nghĩ rất nhiều, nghĩ sẽ ăn mì thịt kẹp hay mì đậu phộng đây? - vì cả hai thứ mình đều rất thích nhưng giờ chỉ mua một ổ bánh mì thôi. Thế là sáng kiến cắt nửa ổ bánh mì đã ra đời, hì hì.

Ăn xong nửa ổ bánh mì kẹp thịt thấy bụng đã lưng lưng mình tạm dừng chưa tấn công tiếp nửa ổ còn lại, để dành nó cho món ăn vặt lúc 3h. Ăn bánh mì và uống trà, và nghe tiếng máy lò sưởi quay đều đều bên cạnh giường của chàng Misaki đang yên mình trong chăn ấm áp, thấy một cảm giác yên bình và hạnh phúc quá đỗi. Thế là phải lấy ngay điện thoại ra và nhắn tin cho bạn chồng mấy chữ "しあわせ ". Bạn chồng nhận tin không hiểu đầu cua tai nheo gì chắc là nghĩ "À, con vợ lại lên cơn hâm rồi đây" :)

Thế quái nào mà ăn uống xong xuôi chàng trai trẻ vẫn chưa dậy. Mọi ngày cứ lúc nào chuẩn bị đủ thứ tươm tất định "1, 2, 3! vào tiệc" cái là chàng é é thôi (đúng lúc lắm cơ). Nhưng lần này chàng ngủ say thật. Thế là trời thương cho phép mẹ trẻ thêm mấy phút giây thư thái nữa. Mình khẽ vào bếp lẫy hũ nhãn sấy khô vừa mua ở Vn đem qua ra nhấm nháp. Cho một hai viên vào trong miệng, chỉ ngậm thôi chứ không nhai để vị ngọt của nhãn và cái mùi thơm thơm của thứ quả trái cây rất-Việt-Nam này tan dần trong miệng. Xong rồi lại pha một ly trà mới, cho một vài viên nhãn khô vào nước trà đang nóng, đợi cho nhãn khô ngấm nước thì nở to ra, vừa mềm vừa ngọt dịu nhẹ. Thế rồi nàng ta rón rén lại gần bàn lấy cái máy tính, nhảy tót lên ghế xô-pha, co hai chân lại đặt máy tính lên gõ gõ (mấy dòng ni đây), rồi chốc chốc lại nhón tay lấy cốc trà uống mấy hớp. Ôi, cuộc sống ơi ngươi thật đáng yêu làm sao!

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....