Skip to main content

Posts

Showing posts from February, 2019

2019年の初挑戦

  今年の目標の一つ: 字が上手くなること !  あれ?今まで聞いたことないねって?  そう、そう、計画外だったが、ずっと字を上手に書きたいと思ったから、今年こそやるぞ!と思いました。きっかけはユーキャンのパンフレットからです。わたし勧誘に弱いです。。  早速先ほどホームページで申し込みました。それでせっかくなので、心理テストをやって自分の性格に合った講座を診断してもらった(また勧誘によわい)。 結果は以下の通りです。 「想像力豊 かなタイプです。 入ってきた情報を、2倍、3倍に膨らませることができます。その発想力で人を楽しませることに、よろこびを感じられそうです。人とふれあう中で刺激を受け、新たなアイデアの糧にすることもできるでしょう。」  確かに入ってきた情報を2倍、3倍に膨らませることはよくやるな。特に夫と喧嘩するとき。自分だけが被害モードで、何もかも自分が可哀想な立場に置かれているように思い、夫を攻めて加害者扱いをする。酷いですね。(本当に可哀想なのは夫かもしれません)  そして、おすすめコースはなんと、保育士です。確かに子供が大好きな私には向いているかもしれない。給料が薄いこと以外は好きな仕事かもね(なんだ上からの目線!)  それは別においといて、なんでこれから仕事の復帰で大忙しい時期にまたコースなんか始めるの?それは、「毎日20分」というフレーズに引かれました。寝る前に20分 文字の練習をするんだ。それは目標。目指すのは字が綺麗になることではなく、その文字練習の20分に 心を落ち着かせる ことだ。瞑想をやりたいけれど、頭の中に浮かぶ思いや考えを止めることができず、「ただ呼吸だけに集中する」ことは簡単そうに聞こえるが、自分にはとても難しい。マインドトークが絶えない自分に、「もう何も考えないで!」と命令することはかえってストレスになる。笑っちゃうんですが、ストレス軽減の為に瞑想なんかをやるのに、瞑想で雑など消すことにまたストレスを感じるのです。  それで私が着目したのはこのコース。毎日20分床に座って、目をつぶって無理やりメイソウすることを止め、ノートを開きペンでサンプルの文字をなぞることにした。それでただただ文字をなぞることに集中して、1日のストレスを忘れることだ。字が綺麗になるなどはそのおまけでいいです。  そういう...

A.I. vs. Con người

Hôm nay ngồi xem chương trình A.I. Nhập Môn của NHK, lại ngồi ngẫm nghĩ lung tung (loạn cả đầu). 1. Người ta bảo muốn AI cho ra câu trả lời chính xác thì dữ liệu nhập vào phải đủ lớn. Dữ liệu nhập vào càng nhiều thì AI sẽ càng học hỏi và phân tích được các pattern một cách kĩ càng hơn, và xác suất đưa ra câu trả lời chính xác gần với đáp án càng lớn hơn. Thiết nghĩ con người chẳng phải cũng vậy sao? Con người cũng "học tập" từ các kinh nghiệm của bản thân, từ những điều tai nghe mắt thấy khi lớn lên, từ những thứ đọc và nghe từ sách báo/thầy cô/người xung quanh... rồi tự xử lý trong bộ não của mình, đưa ra những "bài học" (là các mẫu pattern đúng/sai, xấu/tốt, nên làm/không nên làm ...) riêng cho bản thân mình. Những người đi càng nhiều, học càng cao, tiếp xúc với càng nhiều thể loại người thì càng có đầu óc rộng mở; và khi đối mặt với một vấn đề nào đó, họ không giới hạn phản ứng của mình trong một vài pattern có sẵn mà có thể nghĩ rộng hơn, thoáng hơn, đôi ...

Những ngày Tết xưa

Hôm nay là ngày mùng một Tết Kỷ Hợi 2019 - cái Tết thứ 13 xa nhà. Tuy "xa nhà" ở Huế, nhưng lại rất "gần nhà" mới của mình - gia đình nhỏ yêu thương với chồng và hai thiên thần nhỏ. Từ lúc đi Nhật đến giờ (2006), chưa có năm nào mình về được để đón Tết Âm lịch tại Huế. Năm về "suýt xoát" nhất chắc là năm 2 Đại học (2009). Mình nhớ lúc đó năm 2 ở Todai, lịch học và thi cũng bớt căng, học kì đó cũng thoải mái không phải lấy nhiều môn nên mình kết thúc môn thi cuối cùng vào đầu tháng 2, và đặt vé về nhà đúng ngày mùng 10 Tết Âm. Trước khi về mình có hỏi em trai: "Mùng 10 rồi nhà mình còn Tết không?", bởi vì mình vẫn nhớ mọi người hay bảo rằng "hết mùng là hết Tết". Do phải bay đến 2 chuyến mới về được đến Huế, nên lúc mình đặt chân vào được nhà cũng là tối muộn của ngày mùng 10, chỉ còn mấy tiếng nữa thôi là "hết mùng" (Người ta chỉ gọi mùng 1, mùng 2, ... đến mùng 10 thôi. Từ ngày 11 trở đi không còn là "mùng" nữa.) ...