Sáng nay trời mưa to, mẹ bảo hai chị em đi bốt đi mưa kẻo bị ướt tất. Chị bé vâng lời răm rắp trong lúc anh Huy thì phản đối. Mẹ bảo đi bốt thì có thể nhảy chơi trên mấy vũng nước (chị bé mê trò này lắm) để dụ dỗ anh, nhưng anh kiên quyết: con không có thích cái trò nhảy trên vũng nước đâu, con không chơi trò đó đâu.
Hừ, anh này cứng! Thế là mẹ bảo muốn đi giày thường cũng được, mẹ không cấm, nhưng lúc đến trường ướt tất thì tự chịu nha con. Mẹ cũng dặn ba là lúc ra khỏi nhà anh có không chịu mang giày đi mưa thì cũng cứ kệ đừng mắng anh, cứ để anh biết không mang thì hậu quả sẽ thế nào.
Thế rồi anh suy nghĩ một hồi xong ra nói với mẹ: Mẹ ơi, nếu mà mình mang thêm một đôi tất nữa để trong cặp í, thì khi đến trường nếu ướt tất mình sẽ thay đôi mới. Mẹ bật cười: ồ, thông minh gớm nhỉ. Vậy thì lấy thêm một đôi tất nữa bỏ vào cặp đi. Khỏi phải nói anh sung sướng thế nào. Vậy là anh vẫn thực hiện được mong muốn của mình là đi giày thường chứ không đi ủng mà cũng không bị mẹ mắng và khó chịu.
===
Mình đang cố gắng tập không áp đặt cách thức của mình lên con cái. Nếu như hồi trước là mình đã nằng nặc bắt anh phải mang ủng rồi. Anh mà không mang ủng, rồi đến lớp ướt giày, là mình nổi điên lên luôn í. Như chuyện anh hay thích nghịch cái ghế xoay có bánh xe của chị Kiki, mình bảo nguy hiểm nhưng anh không chịu bỏ, rồi đến khi đâm đầu ngã thì ngoác mồm gọi mẹ, khi đó mình chỉ muốn đấm thêm cho vài phát >_<
Nhưng rồi mình đọc trong sách Hiểu về Trái Tim của thầy Minh Niệm, tất cả mọi khó chịu trong người là do mình muốn cả thế giới cư xử đúng như cách mà mình muốn thôi. Mình buồn khổ không phải vì người khác mà chỉ vì những thứ xảy ra không đúng với ý mình. Nếu mình buông bỏ được cái suy nghĩ cái này phải như thế này, cái kia phải như thế kia thì sẽ không còn thấy khó chịu nhiều nữa.
===
Trở lại chuyện hôm nay. Vì mưa to nên bố chở hai chị em đi học bằng ô tô, nên thành ra cũng không đi bộ nhiều lắm. Lúc đến trường, bố kể là anh ngay lập tức mở cặp ra. Bố tưởng anh mở cặp lấy khẩu trang nhưng không phải, anh mở cặp lấy đôi tất mới và thay ngay vào (dù đôi tất đang mang cũng chẳng bị ướt lắm), vừa thay tất vừa líu lo bảo là mẹ dặn đến trường thì thay tất mới bố à. Bố anh đi về kể anh Huy ở nhà thì hay cãi nhưng đến trường thì nghe lời mẹ răm rắp, khéo sau này mẹ bảo lấy vợ nào là lấy vợ đó luôn thôi :))
Chuyện anh nghe lời mẹ răm rắp còn thêm một chuyện nữa. Đó là mấy tháng trước, vì thấy đôi giày anh đang mang bị rộng chân quá sợ chạy nhảy hay bị tuột ra nên mẹ thuyết phục bố mua cho anh đôi giày mới vừa chân hơn. Mua đôi giày mới rồi nhưng anh lại không chịu mang, mẹ thấy tiếc nên dụ dỗ anh mang bằng cách thủ thỉ nếu con không mang thì đôi giày buồn lắm, rồi khi chân con lớn lên thì đôi giày nhỏ rồi không mang được nữa, tội đôi giày lắm. Anh nghe vậy thôi chứ hôm sau vẫn không chịu mang đôi giày mới đến trường. Mẹ tiếc sợ đôi giày mới nhỏ mất nên đem nó lên để ở kệ giày của trường, dặn rằng nếu có tiết thể dục hôm nay thì con có thể mang đôi giày này trong tiết thể dục thôi cũng được để chạy nhảy vừa chân hơn (thể dục trong nhà tầng 2). Anh không nói năng gì cả, nên mình cũng không kì vọng gì nhiều. Đến lúc mẹ lên lớp đón về thì thấy tự dưng anh vừa mang cặp vừa mang thêm đôi giày mới trên tay nữa chạy ra. Cô giải thích là anh quên để giày ở kệ để giày ở tầng 1 mà mang lên tận lớp luôn. Mẹ ôm anh thì anh mếu máo: tại vì mẹ bảo là mang giày này để tập thể dục trên tầng 2 (lớp học cũng tầng 2) nên con mang lên đây để thay giày chứ không phải vì con quên để nó lại tầng 1 đâu, mẹ bảo là nếu không mang giày này thì nó nhỏ lại mất, không mang thì giày sẽ buồn huhu... Trời ơi nghe con vừa mếu máo khóc vừa thổ lộ nỗi lòng mà thấy thương chi lạ. Mẹ nói gì cũng nghe hết cả í. Con trai của mẹ, mẹ yêu con lắm.
Đã kể chuyện của Huy thì mẹ kể nốt vài chuyện không mẹ quên mất. Hôm trước sinh nhật mẹ hai chị em không biết thì thầm chuyện gì rồi chợt hỏi Alexa là Alexa sinh nhật ngày nào. (Alexa là cái phần mềm AI của Amazon í). Mình thấy câu hỏi vừa buồn cười vừa vớ vẩn thế mà Alexa trả lời thật: sinh nhật của nó vào ngày 6 tháng 11. Òa, robot cũng có ngày sinh nhật cơ đấy. Kiki nghe vậy thích quá hỏi thêm: Alexa thích ăn món gì ngày sinh nhật? Alexa trả lời: thích ăn cà-rê (đúng kiểu trẻ con Nhật). Cả hai chị em phá lên cười. Thế rồi một lúc sau anh Huy như nhớ ra điều gì đấy, phán lên: "Nhưng Alexa có răng để ăn cơm không nhỉ?" Ồ nghĩ thêm đến vậy thì mẹ chịu anh luôn. Mẹ bảo mẹ không biết Alexa có răng không, con hỏi Alexa đi. Chị bé đại diện hỏi Alexa (vì anh vẫn nói ngọng nên Alexa không nghe được) thì Alexa bảo câu này khó quá nó không trả lời được :D Chắc do lập trình viên của Amazon không dự tính được câu hỏi hóc búa này của Huy để đưa vào chương trình cho AI chạy.
Rồi thêm một chuyện nữa là chiều hôm trước lúc mẹ đón anh đi học về thì anh thấy cô giáo đang ngồi trong phòng jimu làm việc bên máy tính. Anh chỉ vào cô rồi nói to lên: Mẹ ơi, cô giáo cũng đang kiếm tiền kìa. Mình ứ họng chẳng kịp phản ứng. Đây là do khi nào anh thấy mẹ ngồi bên máy tính mẹ cũng bảo anh là để mẹ làm việc kiếm tiền :)) Lỗi là tại mẹ, không phải tại anh.
Anh hỏi mẹ: 先生もお金がほしいの?(Cô giáo cũng cần tiền hả mẹ?) Mẹ bảo là ai cũng cần tiền cả con ạ. Anh hỏi thêm お金がいっぱいになったらどうする?(Có nhiều tiền rồi làm gì hả mẹ?) Mẹ cũng chẳng biết trả lời thế nào. Có nhiều tiền rồi người ta không làm việc nữa hay sao nhỉ. Mẹ cũng không biết con ạ.
Trẻ em luôn có cái nhìn rất trong sáng và đáng yêu, và đôi lúc làm bố mẹ phải giật mình. Mẹ mong con trai của mẹ luôn vui tươi hóm hỉnh như bây giờ con nhé. Yêu con nhiều.
cả Huy và chị Bé đều hồn nhiên quá ạ ^ ^
ReplyDelete