Thỉnh thoảng cho anh Huy và chị bé lên sóng trên blog mẹ. Trẻ con đúng là lớn nhanh thật. Những giây phút thế này chỉ mong chúng nhỏ mãi ở bên mình thôi.
1. Câu chuyện Thương ba làm việc vất vả, và Mẹ đừng già nhé.
Dạo này ba Kỳ làm việc vất vả, người lúc nào cũng thiếu ngủ và mệt mỏi. Hôm rồi mình chỉ đầu tóc ba Kỳ nhiều sợi bạc trắng cho hai chị em rồi bảo: "Ba làm việc nhiều vất vả nên bạc hết cả tóc rồi nè. Các con phải thương ba nhiều vào". Anh Huy tò mò đến vén tóc ba lên rồi nói, ôi mẹ ơi thế là ba thành ông già rồi hay sao?(パパもうおじいちゃんになったの?). Mẹ gật đầu bảo ừ, ba làm việc kiếm tiền vất vả nuôi gia đình nên già nhanh đó.
Nghe vậy chị bé mới bảo thế thì ba đừng làm việc nữa (logic quá chị ơi!). Mình nói không làm việc thì làm gì có tiền để mua cơm với mua áo quần cho hai đứa. Chị bé suy nghĩ rồi bảo: cơm thì không cần đâu (ặc, chắc do dạo này bị chê béo), chỉ cần ba mua sô-cô-la và đồ chơi Precure (công chúa) cho em là được (?!). Mình bảo cái đó còn tốn nhiều tiền hơn cả cơm đó con! Chị bé bảo thế ba làm việc ít ít thôi, mẹ mua cho em một cái máy tính để em cũng làm việc kiếm tiền giúp ba nha (ôi con tôi thông minh quá!) Hai đứa nhà mình khi nào thấy ba mẹ làm việc là ngồi máy tính gõ gõ nên đối với chúng nó làm việc có nghĩa là ngồi gõ gõ máy tính thôi. Mình nói muốn làm việc con phải biết viết và biết đọc chữ cơ. Chị bé bảo mẹ đừng lo, giờ con biết đọc hiragana với ABC rồi. Mình bảo con còn phải nói được tiếng Anh nữa mới làm việc được. Chị bảo chuyện đó khó gì mẹ, con nói "Hello! I'm fine, thank you" được mà :))
Anh Huy nghe mẹ nói chuyện với chị bé, đang ngồi im lặng thì tự dưng với tay lên đầu mẹ hỏi mẹ có tóc bạc giống ba không (con trai quan tâm mẹ ghê luôn). Mẹ bảo mẹ cũng có chứ, nhưng ít hơn ba. Chị bé bon chen ngay: vì mẹ làm việc ít hơn ba à? (cái con bé này lúc nào cũng suy nghĩ logic thôi rồi).
Anh hỏi vì mẹ cũng làm việc vất vả nên tóc bạc à? Mình gật đầu, tỏ vẻ nghiêm trọng kiểu mẹ cũng làm việc vất vả chứ không phải chỉ chơi thôi đâu. Rồi bỗng dưng anh Huy òa khóc một cách thổn thức làm mình bất ngờ không hiểu chuyện gì xảy ra. Anh Huy có nhiều kiểu khóc mà mình bắt bài anh nhanh lắm, như là khóc mè nheo đòi quà, khóc giả vờ để kêu gọi lòng thương hại của ba mẹ, hoặc khóc rống to để khỏi bị la mắng khi cãi nhau với chị bé. Nhưng cái kiểu khóc lần này của anh là kiểu khóc nấc lên pha lẫn sợ hãi, và theo trực giác của mình là khóc thật lòng chứ không phải pha trò :))
Mình ôm anh, xoa xoa lưng rồi hỏi sao con khóc vậy Huy. Thế là anh thút thít: ママがおばあちゃんになるのは怖かったの。(con sợ mẹ biến thành bà già - vì bà già là nhiều tóc bạc). Mình trấn an anh ấy rằng ai rồi cũng phải già mà con, thế nhưng anh ấy không chịu càng khóc òa lên to hơn. Cuối cùng để dỗ dành anh mẹ phải hứa với anh là mẹ sẽ không già, mẹ luôn luôn trẻ trung xinh đẹp như hiện giờ thì anh mới chịu thôi khóc. Ôi, mình phải luôn trẻ trung xinh đẹp không phải để giữ chồng đâu, mà là để giữ lời hứa với anh con trai yêu dấu cơ.
2. Câu chuyện "Mẹ dễ thương xinh đẹp" của Huy
Nói đến chuyện xinh đẹp, anh Huy vẫn chưa ý thức được sự khác nhau của con trai và con gái. Khi nào chị bé được khen dễ thương (かわいい) thì anh cũng đòi được khen dễ thương giống chị bé, cũng muốn làm công chúa, và muốn xinh đẹp giống như mẹ :)) Buổi tối trước khi đi ngủ mình hay bôi kem dưỡng ẩm. Anh hỏi mẹ bôi kem làm gì, mình nói rằng bôi kem này để luôn xinh đẹp đó Huy. Thế là anh bảo mẹ bôi cho Huy nữa, Huy cũng muốn xinh đẹp giống mẹ.
Từ hồi Huy biết nói thành câu (và giờ thì cả ngày tíu tít), câu cửa miệng của anh Huy lúc nào cũng là ママかわいい (mẹ rất dễ thương), ママ美人だね (mẹ rất xinh đẹp). Ôi chồng chẳng bao giờ khen nhưng ơn trời có đứa con trai như thế này cũng mát lòng mát dạ lắm các bạn ạ. Lúc nào hỏi anh rằng anh yêu mẹ chừng nào, anh đều bảo anh yêu mẹ nhiều nhiều ơi là nhiều. Hỏi vì sao yêu mẹ nhiều thì trả lời là vì mẹ dễ thương nhất quả đất. Anh mà làm Ban giám khảo thi Hoa hậu thế giới là mẹ cầm chắc vương miện luôn :)) Hồi 2 năm trước, lúc Huy tầm 2 tuổi còn chị bé 4 tuổi, chị bé cũng suốt ngày tíu tít yêu mẹ nhưng rất ít khi khen mẹ xinh. Còn Huy lúc đó thì chẳng nói năng được gì mấy, suốt ngày toàn khóc đòi mẹ bồng nên mình rất xì-trét. Lúc đó nghĩ rằng nuôi con trai thật vất vả, đã chẳng tình cảm được như con gái lại còn mệt mỏi. Nhưng giờ thì mới thấy độ ngọt ngào của anh con trai này, còn giờ chị bé lớn hơn rồi lại ngại ngùng thể hiện tình cảm, đôi lúc còn bơ cả mẹ nên thấy chị bé khá lạnh lùng. Đúng là không nên suy nghĩ chụp mũ con trai thế này con gái thế kia, tùy từng độ tuổi thì trẻ con có cách thể hiện tình cảm khác nhau. Chẳng mấy chốc anh Huy lớn hơn anh Huy cũng lại bơ mẹ thôi, nên giờ được khen bao nhiêu cứ tận hưởng bấy nhiêu thôi.
Anh Huy hay khen mẹ dễ thương thế chứ cũng có nhiều lúc mình không hiểu được định nghĩa dễ thương của anh là như thế nào. Hôm trước lúc đi tắm anh bảo ママかわいい (mẹ dễ thương) xong rồi buột miệng thêm ゾンビみたい (mẹ giống như zombie - xác chết í). Mình nghe giật cả mình, hỏi tại sao mẹ lại giống zombie? Anh trả lời thẳng thừng ゾンビかわいいでしょう! (zombie dễ thương mà mẹ!). Thế tức là trong mắt anh mẹ là người xinh đẹp dễ thương nhất, dễ thương kiểu như zombie và xinh đẹp chắc kiểu như khủng long.
3. Câu chuyện "Mẹ ở Nhật với con"
Anh Huy dạo này hay hỏi những câu rất deep về nhân sinh làm mình cũng khó trả lời. Anh hỏi con người ai cũng phải già đi à, rồi chết à, chết xong rồi sao nữa. Mình cũng chẳng có câu trả lời cho những câu hỏi đó, mà vì mình cũng không muốn áp đặt con theo một tín ngưỡng tôn giáo nào nên đối với những câu hỏi này thật khó mà trả lời.
Mình nói với hai chị em rằng ai cũng trải qua các giai đoạn sinh lão bệnh tử: sinh ra, lớn lên, già đi, và chết. Anh hỏi ba mẹ cũng đã từng là 赤ちゃん (em bé) à? Mình bảo ừ, lúc ba mẹ mới được sinh ra thì ba mẹ cũng là em bé, rồi lớn lên thành ba mẹ như hiện giờ nè. Thế rồi hai chị em hỏi là hai chị em rồi sau này cũng lớn lên giống ba mẹ vậy à? Mình bảo ừ, chị bé rồi sẽ lớn lên giống mẹ vậy, Huy sẽ cao lớn giống ba Kỳ vậy. Thế là Huy hỏi thế khi đó ba mẹ sẽ như thế nào? Mình trả lời là khi hai chị em lớn lên giống ba mẹ hiện giờ thì ba mẹ cũng sẽ già đi giống ông bà bây giờ vậy. Huy hỏi tiếp: vậy lúc hai chị em thành ông bà thì ba mẹ thế nào? Mình trả lời là パパとママは天国に行くよ (khi đó chắc ba mẹ đã lên thiên đường rồi). Anh Huy nghe thế lại òa khóc thổn thức như hôm trước (hôm bảo mẹ đừng già đi): 天国に行かないで、日本にいてよ (mẹ đừng đi thiên đường, mẹ ở Nhật với con). Anh ấy chẳng biết tengoku - thiên đường là đâu, chỉ biết rằng mẹ sẽ không ở cùng anh nên anh bắt mẹ hứa với anh là mẹ sẽ mãi ở Nhật cùng anh thôi. Mẹ yêu anh quá đi mất!
4. Câu chuyện Con yêu mẹ nhường nào
Mình cũng biết hiện tại là thời điểm mà con cái quấn quýt bố mẹ nhất, và là thời gian vàng của ba mẹ để bên con cái. Thế nhưng công việc thì nó cứ quấn lấy mình không buông.
Thứ bảy vừa rồi mình phải làm việc về muộn, sáng 9h sáng đi đến tối 9h hơn mới về. Vừa mới mở cửa bước vào nhà là thấy anh Huy chạy ào tới ôm mẹ rồi khóc nức nở ママに会いたい (con muốn gặp mẹ). Nghe vậy mình thấy có lỗi với con ghê gớm vì đã đi từ sáng đến tối, nên dù bụng đói chân run nhưng cũng kiên nhẫn ôm ấp vỗ về cho anh nín lại.
Sau màn hôn hít xoa dịu vỗ về thì câu tiếp theo anh buông ra là: con muốn xem Youtube mẹ ơi. Mình ngỡ ngàng như không tin vào tai mình, hỏi lại lần nữa: thế thì ra là mong mẹ về chỉ để mẹ mở Youtube cho xem thôi à? Anh khẽ gật đầu cười cười. Mình không cam tâm (cứ tưởng nhớ mẹ yêu mẹ nhất quả đất mà thế đấy) hỏi lại lần nữa: Huy này, giữa mẹ và youtube con yêu gì hơn? Anh sốt sắng ra vẻ mẹ mất thời gian quá: youtube youtube. Thôi, không còn hi vọng vớt vát gì nữa. Khóc nức nở bảo nhớ mẹ cho lắm vào nhưng mà người mẹ xinh đẹp dễ thương này cũng xếp sau youtube thôi các bạn ạ :((
Mình quay sang hỏi chị bé: Kiki yêu mẹ hay youtube hơn hả con? Chị bé đã quan sát thấy được tình hình và đánh hơi được vì sao mẹ hỏi thế, bèn trả lời: どちでもいいよ (con thì cái gì cũng được). Thế rồi hai chị em chúi mũi vào màn hình, bỏ rơi người mẹ tội nghiệp vì phát hiện ra mình vừa ăn dưa bở...
Uii
ReplyDelete2 bạn nhỏ đáng yêuuuu quá luôn ạ