Tối hôm qua chị Kiki trước khi đi ngủ ngồi hí hoáy ở bàn hơn nửa tiếng, đợi mẹ tập yoga xong thì xuống tận tầng 1 thì thầm với mẹ rằng con vừa sáng tác truyện. Chị đưa cho mẹ xem tập vở ghi toàn hiragana của chị, dài đến hơn nửa trang giấy. Dưới đoạn văn còn ghi tên tác giả (là chị) và Rating 3 sao cho độ hay của truyện (đối với chị 3 sao là cao nhất hay sao í) cũng do chị tự đánh giá.
Mình bảo chị ngồi xuống đọc cho mẹ nghe xem truyện chị sáng tác thế nào nào, vì nói thật là chữ của chị bé thỉnh thoảng mình đọc cũng không ra. Chị hắng giọng đọc thích thú lắm, đọc xong thì ngước mắt nhìn như đợi lời khen và công nhận từ mẹ. Mình đợi chị đọc xong rồi ôm lấy chị và nói rằng mẹ rất vui vì con thích sáng tác truyện. Chị đợi tí nữa coi thử mẹ có nói thêm gì không, rồi hỏi thẳng vấn đề: "Truyện hay không mẹ?"
Nội dung câu chuyện của chị thì nói thật là vẫn còn trẻ con và chỉ mới là chắp nối từ câu chuyện này chị đọc trong sách, câu chuyện kia chị nghe kể lại, cùng với những câu đối đáp trên tivi và từ thầy cô. Nhưng cái ngây thơ của chị làm mình nhớ lại hồi nhỏ mình cũng vậy. Mình đã tự tập tành viết truyện ngắn từ hồi cấp 2, những chuyện tâm đắc nhất còn cố để dành tiền mua tem để gửi báo HHT nhưng chưa bao giờ có truyện nào được đăng (dù rằng lúc viết những truyện đó mình cũng tự đánh giá rating 3 sao (maximum) như chị Kiki bây giờ).
Mà thật sự nhớ lại thì mình bắt đầu "sáng tác" chắc còn trước lúc mình biết viết nữa cơ. Mình nhớ rằng hồi nhỏ mình rất thích nghe những câu chuyện cổ tích, thích nghe O Chị (là cô của mình, ở Huế gọi cô là "o") kể chuyện lúc O bắt chí (con chấy) trên tóc cho mình (hồi nhỏ mình nhiều chấy lắm). Rồi từ những câu chuyện Sự tích Sọ Dừa, Sự tích Trầu Cau... mình đã bắt đầu sáng tác trong đầu những câu chuyện "Sự tích" phiên bản original của mình về những thứ xung quanh mà (theo mình biết là) chưa có ai sáng tác Cổ tích cho nó. Những câu chuyện Cổ tích của mình khá đơn giản (vì khi đó thì nghĩ được gì phức tạp hả trời) nhưng cũng có nút thắt và mở thắt đúng như mô-típ truyện cổ tích cổ điển. Nói chung là dù còn nhỏ nhưng cũng đã tự "đọc" được cấu trúc các câu chuyện và đã cố gắng mô phỏng lại nó trong những câu chuyện của mình, dù chẳng có ai dạy hay bắt mình phải sáng tác cái gì cả.
Hôm qua lúc nghe Kiki đọc truyện chị sáng tác, mình như nhìn lại được hình ảnh ngày xưa nhỏ bé của mình. Hãy nuôi giữ sở thích này con nhé, hãy trân trọng từng câu chữ con viết, từng hình ảnh con tưởng tượng, từng âm thanh giọng nói trong đầu con. Nó có thể không thành nghề kiếm ăn, nhưng luôn luôn là một phần không thể quên và không thể chối bỏ trong con người con. Như mẹ đã từng vậy.
20 năm trước mình đã không chọn con đường trở thành nhà văn, nói đúng hơn là không chọn việc viết lách làm nghê (chứ việc trở thành nhà văn thì chưa biết có được hay không, vì còn tùy duyên và khả năng nữa). Vì rằng 20 năm trước, những câu chuyện mình sáng tác trong đầu chỉ để kể cho một mình mình nghe, an ủi mình những lúc một mình không có ai chơi hay nói chuyện cùng. Mình chưa bao giờ kể những câu chuyện mình sáng tác cho ai cả, kể cả mẹ mình. Nhưng chắc chắn rằng 20 năm nữa nếu Kiki có ý muốn chọn viết lách hay sáng tác làm nghề, mình sẽ không bao giờ phản đối. (note lại đây để nhớ là không được hứa lèo với con)
Bài học từ hơn 30 năm cuộc đời mình là: hãy luôn luôn chọn việc mình yêu thích. Chỉ có việc yêu thích mới đem lại cho con niềm vui và cảm giác thỏa mãn, bình yên trong tâm hồn. Chỉ có nó mới có thể xoa dịu lỗ hổng lớn trong tim mà tiền bạc và danh vọng không thể lấp đầy, con nhé. Yêu con gái của mẹ.
Life is too short to do what you don't like.
P/s: Chú thích thêm là sau khi đọc cho mẹ câu chuyện chị sáng tác, chị bé mở hộc lấy thêm một tờ giấy ra bảo là hôm qua chị sáng tác bài hát đó, mẹ có muốn nghe không. Tất nhiên là có rồi. Và thế là chị mở giấy ra hát cho mẹ nghe (ôi yêu lắm). Bài hát nội dung thì không có gì đặc biệt (về ước mơ làm idol công chúa của chị thôi) nhưng có hẳn cả giai đoạn điệp khúc và những nhún nhá như oh yeah nữa. Chị bé của mình ngoài sở thích sáng tác truyện còn có khiếu viết nhạc nhữa, cái này thì hình như lúc nhỏ mẹ chưa thử bao giờ.
Kiki chan đã làm mẹ sống lại 1 phần tuổi thơ hồn nhiên đáng yêu phải không ạ ^^
ReplyDelete<3 thuong rua'
ReplyDelete