Trước giờ chuẩn bị đi ngủ, mình xin phép bản thân 15 phút lên blog gõ mấy dòng để lưu giữ lại những khoảnh khắc trong đời (viết đến đây thì nhớ ra cụm từ “save the moment” của tiếng Anh, để dùng trong những trường hợp như thế này hay sao nhỉ). Hiện giờ nhà mình đang ở Việt Nam, tèn ten ten, sau 2 năm rưỡi kể từ lần về trước. Nhà mình bay chiều hôm qua mà đến sáng hôm qua mình vẫn chưa xếp đồ vào hành lý được. Thói quen trì hoãn bất cứ việc gì luôn. Vé máy bay và quyết định về đã đưa ra hơn mấy tháng trước, mà lại còn do mình đưa ra nữa chứ, trong một khoảnh khắc nghĩ rằng đã lâu rồi mình chưa gặp ba mẹ. Chồng nghe thế là chốt vé máy bay luôn, tranh thủ trước khi mình đổi ý. Chồng mình biết, và cả mình cũng biết, là mình rất ngại việc về VN. Tuy mấy chuyến đi Mỹ đã giúp mình quen hơn với việc đi máy bay nhưng mình vẫn không phải tuýp người thích check in sân bay sang chảnh hay bay đi bay về bận rộn như các doanh nhân thành công … trên FB. Mình tự hỏi lý do mình không thể xếp đồ vào va l...
My corner, my stories, my life o0o Những câu chuyện nhỏ hàng ngày, không đầu không cuối.