Skip to main content

Bonjour Vietnam 2025

Trước giờ chuẩn bị đi ngủ, mình xin phép bản thân 15 phút lên blog gõ mấy dòng để lưu giữ lại những khoảnh khắc trong đời (viết đến đây thì nhớ ra cụm từ “save the moment” của tiếng Anh, để dùng trong những trường hợp như thế này hay sao nhỉ).

Hiện giờ nhà mình đang ở Việt Nam, tèn ten ten, sau 2 năm rưỡi kể từ lần về trước. Nhà mình bay chiều hôm qua mà đến sáng hôm qua mình vẫn chưa xếp đồ vào hành lý được. Thói quen trì hoãn bất cứ việc gì luôn. Vé máy bay và quyết định về đã đưa ra hơn mấy tháng trước, mà lại còn do mình đưa ra nữa chứ, trong một khoảnh khắc nghĩ rằng đã lâu rồi mình chưa gặp ba mẹ. Chồng nghe thế là chốt vé máy bay luôn, tranh thủ trước khi mình đổi ý.

Chồng mình biết, và cả mình cũng biết, là mình rất ngại việc về VN. Tuy mấy chuyến đi Mỹ đã giúp mình quen hơn với việc đi máy bay nhưng mình vẫn không phải tuýp người thích check in sân bay sang chảnh hay bay đi bay về bận rộn như các doanh nhân thành công … trên FB. Mình tự hỏi lý do mình không thể xếp đồ vào va li có phải là vì một phần ý thức mình đang đối kháng với việc không muốn về VN hay không. Buổi sáng hôm đấy ăn sáng với chồng (quá hiếm luôn vì chỉ có hôm nay bạn chồng mới nghỉ việc ở nhà ăn sáng với mình) mình đã bực bội giận chồng vì cảm thấy “bị ép” phải về VN.

Lúc xếp đồ đạc vào mới thấy một trong những lý do mình không thích sự di chuyển là vì mình ghét phải thay đổi thói quen hàng ngày hoặc những vật dụng hàng ngày của mình. Tất cả những thứ mình dùng hàng ngày, từ bàn chải đánh răng cho đến kem dưỡng da, khăn lau mặt… tất cả đều là những thứ mình đã lựa chọn qua bao nhiêu năm và tìm ra thứ hợp với mình nhất. Thế nên dù có đi đâu hay được nhận quà tặng mĩ phẩm cao cấp hay đồ dùng gì mình đều không dùng, cất lại hoặc cho ai được thì cho, vì mình chỉ muốn dùng đồ của mình. Tiếng Nhật gọi là 愛着, dịch word-by-word thì là “ái chấp” nghĩa là “love attachment”. Nói một cách tích cực thì là có một tình yêu và lòng chung thuỷ với đồ vật mình dùng (đây cũng là một nét đẹp văn hoá Nhật khiến người Nhật gìn giữ đồ dùng rất lâu bền). Nhưng một mặt khác đấy cũng là một chấp ngã, một bám chấp vào một thứ ngoài thân. Kẻ tu hành thì đến thân cũng phải bỏ bám chấp chứ đừng nói đến vật. Nên khi soạn đồ đạc hành lý cứ thấy ôi sao mình vẫn còn nhiều bám chấp thế này, phải dùng đúng cái bàn chải này kem đánh răng này mới thấy …là chính mình. Dẫu trước khi soạn đồ đã tâm niệm rằng xếp ít hành lý thôi, light travel Trang ơi…

Ở Nhật lạnh dưới 10 độ mặc áo heat tech mấy lớp, nên khi về VN cũng đem hai ba cái áo cổ lọ vì nhớ rằng Hà Nội cũng rét lắm. Áo quần mùa đông lấp đầy va-li, thêm mấy hộp sô-cô-la mua về ăn cùng ba mẹ. Về mùa hè sô-cô-la chảy hết nên chẳng mua được, tranh thủ mùa đông. Những lần về Vn trước lúc mình còn là sinh viên, mình hay mua sô-cô-la bánh kẹo đại trà để tặng cô dì chú bác, lấy số lượng hơn chất lượng. Nhưng giờ về Vn mình chỉ mua một vài hộp sô-cô-la ít đường kiểu mình thích, cũng chẳng để cho biếu gì mà để buổi tối có thể ngồi nhâm nhi uống trà cùng ba mẹ. Có lần mình đem bánh kẹo về mà tiết kiệm nên mua lượng vừa phải, ba mẹ ngồi chia quà cho cô dì chú bác xong thì không còn một hộp sô-cô-la nào để nhà ăn. Sau đó mới biết là ba mẹ cũng muốn ăn thử sô-cô-la ở Nhật xem nó thế nào, mà đúng ra là ba mẹ chẳng bao giờ có dịp ăn sô-cô-la ở VN chứ đừng nói là ở Nhật, vì có bao giờ được ai mua cho đâu… Mình thương ba mẹ lắm. Người ta nói “phú quý sinh lễ nghĩa” nhưng cái đất Huế nó trọng “lễ nghĩa” hơn phú quý, thà nhà không có ăn nhưng vẫn phải có quà biếu bà con cô bác. Mang cái tiếng nhà có con đi nước ngoài về mà.

Đó cũng là một trong những lý do mình không thích về VN. Xa rời không gian thân thuộc của mình ở Nhật, về VN thì không đi xe máy mà cũng chẳng có tàu điện, như người mất chân… Được gặp ba mẹ và hai anh là động lực duy nhất cứu mình để mình còn có mong muốn về Vn, chứ còn không thì thật ra mình chỉ muốn ở Nhật mãi chẳng cần đi đâu cả.

Hôm qua đáp xuống sân bay Nội Bài lúc 10h đêm (là 12h đêm giờ Nhật), người đông nườm nượp. Xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh gần 1 tiếng, hai đứa nhỏ rã rời vì buồn ngủ. Trên xe từ sân bay về nhà thì Huy gục luôn trên xe, đến lúc về tới nhà mình gọi vẫn không ú ớ gì chỉ lăn ra sàn xe nằm ườn ra bất tỉnh nhân sự. 

Trời Hà Nội mùa đông này ấm hơn mình tưởng. Việc đầu tiên của mình lúc hạ cánh là phải vào phòng vệ sinh cởi hết mấy lớp heat tech từ cổ đến chân, chứ ngột không thể tả. Đúng là đi từ vùng mấy độ đến hai mấy độ chênh lệnh quá nhiều. Nghe tin ngày mai trời trở lạnh hơn một tí mà hai đứa nhà mình mừng vì bảo trời mát rồi.

Hà Nội bụi bặm, Hà Nội tấp nập. Huy bảo sao ở VN buổi tối người ta không ngủ à mẹ ơi? vì anh thấy tối 9, 10 giờ đêm đèn đường vẫn sáng và tiếng nhạc tiếng xe chạy vẫn xập xình. Đó là “nét đẹp” của đô thị đang phát triển đấy Huy :)) 

Sáng nay cả nhà đã dậy sau một giấc ngủ dài và muộn, lết đi ăn phở có thêm quẩy, món yêu thích của chị bé. Kiki bảo rằng ở VN thì ngày nào chị ấy cũng muốn ăn sáng bằng phở cả. Chiều này đi dạo thì Huy tia được một quán vỉa hè trước nhà bán hào nướng và chân gà nướng, đòi ba cho ăn thử. Cả nhà 4 người vào ngồi chỉ gọi hai con hào nướng vì e dè không biết vị thế nào. Ăn xong Huy đòi ăn nữa nên gọi thêm 2 con thành 4 con tất cả. Chị bé còn bảo muốn thử chân gà nướng nữa nhưng mình can, bảo để ăn xong tối nay về xem bụng dạ có ổn không đã rồi mai tính tiếp.

Phở, quẩy, hào ốc nước, chân gà nướng… còn thêm cái bánh trứng ở Aeon nữa. Đấy là những lý do kêu gọi hai đồng chí nhà mình về VN. Vui vì càng ngày chúng càng ăn được nhiều món VN hơn. Giờ chúng chỉ đợi ba có thời gian chở xe máy lướt phố phường nữa là toại nguyện ước mơ về VN ăn phở và đi xe máy. Động cơ thật thuần khiết và giản dị. Thôi đã về VN thì enjoy thôi. Bưởi xoài chè bánh vẫy gọi Trang ơi.

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...