Skip to main content

Update ngày 12 tháng 12

Mình cố gắng duy trì viết blog ít nhất hai tuần một lần, để ghi chú lại những gì xảy ra trong tuần dù rằng mình cũng có viết nhật kí tay hàng ngày.

Hai tuần vừa rồi mình đã làm những gì nhỉ? Nhớ gì viết nấy, trong vòng 30 phút gõ phím.

1. Đã thử một thứ mà mình quan tâm và có hứng thú bao lâu rồi mà chưa đủ dũng cảm để làm, đó là thôi miên chữa lành. Mình đã có một healing session với chị Ly hôm thứ hai vừa rồi. Mình chỉ nằm và nói chuyện thôi, mà từ hôm thứ hai đến hết ngày thứ tư người mình mệt lắm luôn. Lúc nào mình cũng buồn ngủ và mệt mỏi, chồng cứ hỏi ốm đau gì sao mà nhìn người phờ phạc thế. Mình chỉ ậm ừ cho qua chứ không nói rõ, bạn í cũng không tra hỏi vì cũng quen với việc năng lượng mình trồi trụt lên xuống không rõ nguyên nhân từ lâu rồi. Mình không biết việc thay đổi năng lượng này có bị ảnh hưởng cùng với chu kì kinh nguyệt hay không, nhưng tuần vừa rồi mình cũng trong kì kinh hormone giảm xuống đáy nên người rất là vật vờ.

2. Cái thứ hai mà mình đã làm được, xem như một achievement nho nhỏ của 2 tuần vừa rồi là xem hết 5 tiếng video nói về Carl Jung. Mình biết về Jung đã lâu rồi, lần đầu tiên là nghe chị Yuka đề cập đến khi chị xem chiêm tinh cho mình, sau đó vài lần cũng thấy tên Carl Jung trên mấy video Youtube và sách về Tâm lý học. Cho đến hai tuần trước khi mình tình cờ mở FB thì nhìn thấy update từ trang Tâm lý học là gì (trước mình follow trang này tên cũ là Tâm lý học tội phạm, bằng chứng là mình đã quan tâm ngành này lâu lắm rồi). Bạn admin của trang Tâm lý học là gì đã bỏ cực kì nhiều công sức làm một video dài 5 tiếng về Tâm lý học của Jung. Mình học được nhiều điều và vỡ ra được nhiều thứ về hành trình chữa lành bản thân từ video này, rất recommend bạn nào có hứng thú xem nhé. Cảm động trước công sức của bạn admin, mình lần đầu tiên dùng chức năng Thanks $ của Youtube. Cứ tưởng phải đăng kí thẻ phức tạp, ai dè các dịch vụ để mình móc hầu bao đã được tối ưu hóa cực kì chỉ với một cái quét vân tay.

3. Một niềm vui tuần vừa rồi là được gặp lại chị Yuka. Chị Yuka là bạn mình quen được khi học khóa Aroma Therapy, chị còn học Chiêm tinh nữa nên chị cũng có xem Chiêm tinh cho mình. Mình yêu và quý chị lắm. Hai năm rồi mới gặp lại nhưng tình cảm hai chị em vẫn như xưa, gặp nhau tám chuyện liên tục từ 11h đến 3h chiều non-stop luôn. Mình vẫn luôn luôn hạnh phúc vì có những người bạn như vậy. Bệnh ung thư phổi của chị Yuka lại tái phát và chị đang uống thuốc điều trị lại, thật thương cho chị. Mình nguyện cầu Trời Đất Thánh Thần muôn phương phù hộ và bảo vệ bình an cho chị Yuka và cả gia đình chị ấy.

Tuần này cũng ghi nhận một vài dấu ấn của hai thiên thần nhỏ nhà mình nên mình take note ở đây luôn. Thứ nhất là anh Huy (lớp 1) đã có bạn gái trên lớp tỏ tình, anh cũng đồng ý nên giờ đã chính thức là thanh-niên-có-bạn-gái. Ui cha trời ơi. Thanh niên đấy ở nhà thì vẫn mang quần tà-lỏn chạy lông nhông khắp nhà mà lên trường là thành hot boy như thế đấy. Tối hôm qua lúc đi tắm với mẹ (hì hì mình vẫn tắm cùng anh í, chắc không được bao lâu nữa) anh thủ thỉ rằng anh có tận 2 bạn gái đó mẹ à. Mình choáng, lấy đâu ra bạn gái số 2 vậy. Anh bảo bạn gái số hai là bạn gái chính thức của một cậu đá bóng trong đội. Bạn gái ấy bảo cũng thích Huy nhưng xếp cho Huy thứ ba thôi, trên Huy còn 2 đứa con trai khác nữa cơ. Oạch cô bé này cũng kinh phết nhỉ.

Hôm nay Huy đi học về móc ở túi quần ra một mảnh giấy bé li ti tầm 2cm x 2cm, bảo là thư tỏ tình (love letter) của cô bạn cùng lớp. Mình xin đọc với nhưng Huy không cho, bảo là thư chẳng có viết gì nhiều đâu (大した事ないさ). Anh bảo anh để thư trên bàn nhưng mẹ không được đụng vào nha, đụng vào là anh "xử" (殺す)mẹ đó, ăn nói nghe bạo lực dễ sợ. Thôi tui thèm vào nhé. Hôm qua anh hỏi mẹ hồi học lớp 1 có thích ai không, mình trả lời không. Mình bảo mẹ chỉ có người iu là ba thôi, anh hỏi mẹ gặp ba lúc nào. Mình bảo đến khi học đại học mới gặp ba, chứ trước đó chưa từng iu ai bao giờ (chớp chớp mắt hihi). Anh nghe vậy chỉ bĩu môi: mẹ nói dối! Haha, anh tuổi nào mà đòi tui nói thiệt cho anh nghe anh ơi! Huy vẫn còn non và xanh lắm Huy ạ :)) Để lúc nào Huy "chín" rồi mẹ kể chuyện tình sử của mẹ cho Huy nghe nha (với điều kiện Huy cho mẹ đọc love letter của Huy nữa hihi)

Còn chị Kiki thì đến giờ vẫn chưa nghe nói gì về chuyện bạn trai bạn gái, mình chỉ biết là chị bé có thích một cậu bạn học cùng lớp mà cậu ấy cũng chơi đá bóng, có đi học bơi cùng trung tâm với chị bé mà học lớp cao hơn. Hỏi thì nghe chị bảo cậu đấy học hành cũng tốt, điểm còn cao hơn chị vì cậu í có đi học Kumon. Chuyện tình cảm của chị bé chỉ đơn thuần vậy thôi, chứ không cao trào và nhiều tình tiết như của Huy. Tuần vừa rồi mình dẫn chị bé đi thi thử rồi đi nghe nói chuyện của một trung tâm juku (trung tâm luyện thi cấp 2-3 ở Nhật). Chị bé giờ đang đứng trước ngã rẻ là chọn học thêm để luyện thi cấp 2 hay là vẫn tiếp tục học mấy môn năng khiếu như nhảy nhót hát hò. Mình biết đây là một lựa chọn khó và cả mình lẫn chồng cũng không biết thế nào là đúng, thế nên mình cho chị tự chọn (đẩy hết trách nhiệm cho con haha). Chị cũng bảo để chị suy nghĩ mấy ngày, còn để chị hội đàm hỏi ý kiến với cô bạn thân là Moe-chan khi hai đứa đi nhà thiếu nhi sau giờ học (児童館). Mình cũng tôn trọng và chờ đợi kết quả từ chị. Hôm nay chị bảo rằng chị quyết định rồi: Con sẽ vẫn tiếp tục nhảy nhót hát hò mẹ ơi. Okay con gà quay... rồi để xem dòng đời sẽ xô đẩy chúng ta đến đâu.

Thời gian cho blog đã hết, mình phải đưa chị bé đi học bơi bây giờ. Hẹn các bạn blog tới vậy. Chúc mọi người ngày 12/12 vui vẻ!



Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...