Skip to main content

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?"


o0o

Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác.

Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào. 
Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bận tâm với điều đó. Giờ đây, mình thấy vui nếu được khen là một người phụ nữ xinh đẹp trưởng thành hơn là một cô bé trẻ trung đáng yêu. Mình cũng đã quyết định nuôi tóc dài để hợp với cá tính bây giờ hơn, quyết định không cắt tóc mái nữa dù một vài lần cũng lăn tăn đôi chút (hừm).

Tự nhủ với lòng, không phải mình già đi, mà là mình đang chín dần. Con gái tuổi 20 như trái cây mới nhú trên cành, da tuy còn xanh nhưng căng bóng và tràn đầy nhựa sống. Phụ nữ tuổi 30 như trái bắt đầu chín cây, da đã thoáng xuất hiện những nếp nhăn và đôi nét xù xì, nhưng bắt đầu tự tin toả hương khoe sắc theo cách của riêng mình. Và chỉ có người nào có diễm phúc nếm thử trái chín, mới biết được cái ngon và vị ngọt của nó. Bởi vậy, theo mình, con gái tuổi 20 là để ngắm, phụ nữ tuổi 30 mới là để thưởng thức.

o0o

Tuổi 30 mình cũng chạm phải những giới hạn của riêng mình. Thời 20 ngông cuồng cứ nghĩ sức mình vô hạn, đưa tay là chạm tới bầu trời. Giờ qua những lần đã thử thách bản thân và thất bại, mới nhận ra đâu là chỗ đứng đích thực của mình. Nhưng không vì thế mà mình nản lòng, bỏ cuộc hay an chịu số phận. Biết cách xác định vị trí và năng lực của bản thân làm mình không mơ xa, mơ rộng, mơ viễn vông như hồi trẻ nữa. Mình biết xác định đâu là thứ mình có thể làm, mình muốn làm, đâu là thứ mà mình cần tập trung cố gắng để đạt được điều mình muốn. Điều đó giúp mình không xao nhãng với những thứ mơ hồ xung quanh, giúp mình không đem bản thân ra so sánh với những người khác vì biết con đường mình chọn không giống họ, giúp mình không buông bản thân theo những thú vui hời hợt để tỏ ra oai phong với đời. Điều đó giúp mình biết trân trọng những gì đang có, một gia đình nhỏ với nhiều yêu thương, một sức khoẻ và trí tuệ vẫn còn khá minh mẫn để học thêm cái mới, một nhiệt huyết tuy không bùng lửa như tuổi đôi mươi nhưng đủ để cháy âm ỉ theo tháng năm cuộc đời.

Tuổi 30 vừa qua giúp mình có những trải nghiệm tuyệt vời cả về gia đình lẫn công việc. Tuổi 30 cũng chứng kiến những lúc mình như muốn nổ tung vì những bức xúc bộn bề trong cuộc sống. Để rồi sau những lần "lên cơn" đó, mình lại trở nên điềm đạm và bao dung hơn, mở lòng hơn với người và với đời. Giờ lòng đã bình yên hơn trước. Tâm đã tịnh và an hơn rất nhiều. 


o0o

Chiều hôm qua khi ngồi ăn tối, nhìn ánh nắng lúc hoàng hôn rọi vào cửa sổ, thấy rằng đâu phải chỉ riêng ánh bình mình lúc sớm mai mới rực rỡ? Chiều hoàng hôn cuối cùng của tháng 5 cho mình nhiều cảm xúc và suy nghĩ. Nếu cứ tiếc nuối mãi ánh bình minh thì làm sao toả sáng được trong lúc chiều buông, khi biết rằng cơ hội để rực rỡ đâu chỉ có một? Hoàng hôn, tuy kéo theo sau đó là màn đêm tối mịt, nhưng cũng đẹp rực rỡ và lung linh không kém lúc mặt trời lên. Và biết đâu, hoàng hôn lại là mở đầu cho một bầu trời đêm với trăng và sao cũng rực rỡ không kém. Sống trong giây phút hiện tại, toả sáng trong giây phút hiện tại. Không tiếc nuối về quá khứ, không lo lắng về tương lai. Đó mới là giây phút rực rỡ và long lanh nhất.

Hôm nay khi giở lịch tháng 6, trang giấy ngày mùng 1 lại bắt đầu với dòng chữ "いまから、ここから”  (Kể từ bây giờ. Bắt đầu từ đây.) Khi lái xe đưa công chúa nhỏ đi học, nhìn bầu trời qua khung cửa kính vừa xanh vừa trong, mây lơ lửng trên cao đẹp đến chao lòng. Tự hỏi mình rằng đâu phải chỉ tháng 5 mới rực rỡ? (cười) Tháng 6, tháng 7, tháng 8 ... tháng nào cũng có thể là những tháng ngày rực rỡ cả. Bầu trời hôm nay không cần trong xanh hơn hôm qua, nhưng nếu mình biết sống cho hiện tại, thì đó là bầu trời rực rỡ và bừng sáng nhất. 




Rồi tự dặn mình: 


"Nhớ nhé em, năm tháng nào cũng rực rỡ và lộng lẫy.
Chỉ cần em biết yêu và trân trọng phút giây hiện tại này".

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....