Skip to main content

Những người tử tế

Nếu phải dạy con một điều, mình chắc chắn sẽ dạy con làm người tử tế.

Chiều hôm qua lúc đi đón Kiki và Misaki về, trời đổi cơn giông dữ dội. Chưa bao giờ mình lái xe lúc mưa to thế, trắng xoá cả con đường. Gió tốc ào ạt, thỉnh thoảng lại rung lên tiếng sấm chớp và loá sáng một vùng trời. Misaki đang khóc trong xe nghe tiếng sấm rền cũng sợ im bặt, chị Kiki lo lắng cầm tay mẹ hỏi "daijoubu?" (Có sao không mẹ ơi?)
Mình ngồi lái xe run run tự hỏi mưa gió thế này làm sao đem được hai đứa từ bãi đỗ xe lên nhà một cách bình yên. Nếu một mình mình thì xác định là cho ướt hết người cũng không sao, nhưng có thêm nàng Kiki và đặc biệt là bạn Misaki mới hai tháng tuổi nên không thể để dính nước được.
Để rút ngắn khoảng cách từ chỗ đậu xe đến nhà, mình đã quyết định đánh xe đỗ vào vị trí gần nhất của cửa sau toà nhà, từ xe đi đến chỗ cửa vào nhà tầm 2-3 mét. Tuy nhiên, cánh cửa lối vào sau toà nhà này lại rất khó mở. Mình đánh liều xuống trước mở thử cửa thì phải mất tầm 3 giây đứng ngoài cửa (mưa và gió táp vào mặt tơi bời), mà chiếc cửa này lại không thể cố định mở được, nghĩa là mỗi lần vào lại phải mở lại một lần nữa. Mình không thể vừa bồng Misaki vừa mở cửa vì bị vướng hai tay, chưa kể là từ lúc lôi được em ra khỏi xa cho đến khi mở được cửa chắc em cũng bị ướt hết rồi. Đang bần thần chưa biết làm cách nào thì có một cô ở cùng toà nhà vừa về, chắc cũng bị mưa ướt nên lao nhanh vào chiếc cửa mình đang loay hoay ở đó. Bất đắc dĩ, mình hỏi thử cô có vội không, có vui lòng đứng giữ cửa cho mình để mình bế hai đứa con vào được không. Thấy mặt mình rất nghiêm trọng, cô vui vẻ đồng ý đứng giữ cửa cho mình dù rằng như vậy là cô cũng bị ướt một ít do mưa tạt vào. 
Mình tranh thủ ngay lúc đó mở cửa lấy xe đẩy của Misaki ra trước, rồi bế bạn Kiki vào, sau cùng cũng là nhiệm vụ khó khăn nhất là bế Misaki từ ghế ngồi của xe vào. Mình vừa bế bạn Misaki vừa khom người để che cho bạn khỏi ướt, sau khi bồng được bạn Misaki ra xe thì lao như cơn lốc trong đêm, à trong mưa, vào nhà và đặt bạn lên xe đẩy. Chưa khỏi hoàn hồn thì ngớ ra từ cửa đi vào nhà là 4-5 bậc thang cao chứ không có đoạn đường dành cho xe đẩy như cửa trước. Cô đứng giữ cửa giúp mình nãy giờ như thấy được vẻ bần thần của mình khi nhìn mấy cầu thang, đã mở lời giúp mình bê xe đẩy lên cùng. Tuy thấy áy náy nhưng mình không thể từ chối vì mình rất cần sự giúp đỡ đó. Hai người phụ nữ, một bên ôm một cánh tay xe đẩy, chàng Misaki nằm trong không biết sự tình gì chỉ ngọ nguậy vươn vai một cái rồi lại ngủ tiếp. Bê lên được mấy bậc cầu thang, thở phào nhẹ nhõm khi nhìn ngoại trời mưa vẫn trắng xoá và các cành cây vẫn ngoằn mình xiên xẹo vì gió. Mình không biết nói lời nào để cám ơn cô ở cùng toà nhà, nhờ có cô mà ba mẹ con được vào nhà an toàn. Lúc chia tay cô, mình cảm động đến nỗi bất giác nắm lấy tay cô, cùng lúc xin lỗi cô vì mấy mẹ con mà làm cô bị ướt theo. Cô chỉ cười đáp rằng không có gì, cô bị ướt từ lúc chạy từ bãi đỗ xe vào nhà rồi, không sao cả. Trước lúc cô đi còn nắm tay anh Misaki khen anh rất dễ thương nữa, anh có hai người khiêng đi nên ngủ ngon lành, khi cô nắm tay thì mở mắt ra nhìn ngạc nhiên tự hỏi có chuyện gì vừa xảy ra đây vậy mẹ.

Chỉ là một chuyện nhỏ thôi nhưng mình thấy cảm động và biết ơn sự tử tế của cô lắm, dù rằng hôm qua mới gặp cô lần đầu tiên. Mình quên không hỏi tên cũng như số phòng, chỉ cố nhớ lại khuôn mặt của cô để còn có thể nhận ra cô sau này. 

Những người tử tế như thế đấy. Họ làm việc tốt một cách hiển nhiên và không hề mong đền đáp. Mình cũng học được bài học là khi khó khăn thì cứ thử mạnh dạn mở miệng nhờ giúp đỡ, mình vui khi nhận được sự giúp đỡ bao nhiêu thì mình nghĩ người giúp đỡ mình cũng vui như vậy, vì đã làm được một điều tốt. Và cứ thế xã hội sẽ tốt đẹp hơn nhờ những điều nhỏ nhặt hàng ngày.

P/s: Còn có episode một bác tử tế tình nguyện thay lốp xe cho mình lúc xe bị xẹp (giờ mỗi lần lái xe qua chỗ xe bị nổ lốp vẫn luôn đáo mắt nhìn coi thử có bác không), và một bác mình gặp ở Thượng Hải khi loay hoay mua vé metro để đi từ Terminal 2 sang Terminal 1 ở sân bay. Lần nào mình cũng chỉ nói lời cám ơn chứ không dám hỏi tên hay làm thêm gì cả, nhưng lúc nào cũng nhắc nhở bản thân nhớ đến những lúc như thế để luôn tin rằng xã hội còn rất nhiều người tốt, và bản thân mình lúc cần cũng phải trở thành một người tử tế như vậy.

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....