Skip to main content

Posts

Showing posts from November, 2018

Rác thải nhựa: từ đâu đến và sẽ đi về đâu?

Hôm trước xem facebook  của một bạn người Nhật chia sẻ hình ảnh chụp bãi rác ở Hội An mà mình cảm thấy thật buồn và bất lực. Buồn vì thấy hình ảnh nước mình được chia sẻ với bạn bè quốc tế nhưng không phải là một hình ảnh đẹp. Bất lực vì bản thân mình làm trong ngành (plastic) mà cũng chưa đóng góp được gì để giải quyết vấn đề này... (nên giờ ngồi viết vài dòng ri đây) Rác thải, đặc biệt là các loại đồ dùng nhựa, bao ni-lông, sợi tổng hợp... gọi chung là plastic (nhựa) thật sự đang là một vấn đề nan giải không chỉ của Vn, mà của toàn nhân loại. Theo thống kê, số lượng plastic được sản xuất ra trên toàn thế giới tăng trung bình 5% mỗi năm, tốc độ tăng trưởng nhanh hơn cả dân số thế giới. Điều đó có nghĩa là lượng plastic trung bình một người tiêu thụ trong một năm cũng tăng lên hàng năm (có ai ý thức được điều này hay ko?) Từ năm 1950 đến năm 2015, tổng cộng đã có khoảng 9 tỉ tấn plastic được sản xuất ra trên toàn thế giới ( 1 ). Mình chỉ hình dung được một 1 tỷ đồng hoặc 1 tỷ ...

2018.11.9

Từ ngày chị Kiki bước vào tuổi ẩm ương, không có hôm nào là không có nước mắt. Buổi sáng ngủ dậy ngoài điệp khúc "không ăn", "không mặc" (thay áo quần), bữa nay nàng còn "không đi học" nữa. Lúc ở nhà thì thỏ thẻ với mẹ là không đi, đến lúc lên xe thì bắt đầu rơm rớm nước mắt, đi nửa đường thì khóc lóc kéo tay mẹ không cho mẹ lái xe (rất chi là stress), đến lớp học thì quằn quại ăn vạ dưới đất chứ kiên quyết không chịu vào lớp. Mẹ sáng nào đưa nàng đi học là cả một cực hình, trong bụng thì vừa mệt vừa bực mà vẫn phải cố gắng dịu dàng dỗ dành nàng í. Những hôm đưa đi học tiếng Anh còn mệt hơn nữa, nàng khóc lóc quằn quại không chịu vào lớp dù mẹ có dụ dỗ bằng bao nhiêu bánh kẹo chăng nữa. Ở trường học thì các cô chắc cũng quen với các cô các cậu tuổi này nên dù có khóc mấy cô cũng kéo vào lớp rồi bảo mẹ về đi, chứ còn lớp tiếng Anh chỉ mỗi một mình cô Janet nên cô không thể chỉ lo cho nàng được. Mỗi khi nàng khóc lóc ăn vạ không chịu vào lớp là mẹ thấy thươn...

2018.11.2

"Bạn có biết vì sao com-pa có thể vẽ vòng tròn không? Bởi vì chân của nó xê dịch, nhưng tâm bất biến . Còn bạn, vì sao bạn không thể vẹn tròn mộng tưởng? Bởi vì bạn, tâm bất định , và chân bất động ..." Dạo này có quá nhiều thứ input vào đầu, đến nỗi mình cảm thấy đầu mình luôn ở trạng thái đầy ắp và sắp nổ tung (hèn gì chồng cứ bảo với con rằng: cẩn thận nhé, nhớ vâng lời kẻo dạo này mẹ dễ nổi cáu lắm). Thật buồn cười là mình muốn tìm cảm giác bình yên bằng cách đọc thật nhiều sách self-help đến mức giờ mình thấy thật là ngộp thở. Mình biết việc của mình là phải dừng lại, thôi không đọc sách nữa và dành thời gian để tự suy nghĩ, để cho cơ thể có thể "tiêu hoá" hết chúng. Nhưng khi có thời gian rỗi, mình lại bắt đầu tìm đến sách và "ngấu nghiến". Giờ mình mới trải nghiệm rằng các loại sách self-help cũng là một loại nghiện các bạn ạ! Mình đang trong trạng thái như một người đang loay hoay vẫy vùng dưới nước, càng thấy ngạt thở càng vẫy v...