Skip to main content

Nhà Có Hai Người

Từ khi "anh" Nhật Hoàng mới lên ngôi, ngày kỉ niệm của vợ chồng mình thành ngày nghỉ quốc dân :)) Nhớ mấy năm trước khi hai vợ chồng vẫn còn đi làm, và anh Nhật Hoàng vẫn còn là Thái Tử (tức là 23/2 vẫn chưa là ngày nghỉ), bạn chồng tối đi làm về muộn vẫn cố ghé qua cửa hàng tiện lợi để mua cho vợ một cái bánh nhỏ hay một gói quà xinh xinh gọi là kỉ niệm ngày hai đứa iu nhau :))

Mới đó mà đã thắm thoắt 15 năm, không thể tưởng tượng là hai đứa đã bên nhau dài đến thế (mỗi lần mình nói câu này là bạn í bảo cần gì tưởng tượng, sự thật nó sờ sờ thế rồi). Gần nửa đời người mình đã đi cùng bạn í, có lúc vui lúc buồn, lúc yêu thắm thiết lúc điên tiết muốn cắt phứt hết tất cả. Hồi mới yêu nhau mình hay hỏi là trong mối quan hệ này ai yêu ai nhiều hơn, ai có lợi hơn (người iu nhiều hơn là người có lợi hơn, theo định nghĩa trẻ trâu của bạn Trang). Bạn chồng về tuổi thực thì hơn mình 1 tuổi nhưng tuổi đời chắc hơn mình một thập niên, nên lúc nào cũng nhường nhịn và cho mình phần thắng, mình có cãi cùn hay vô lý thế nào cũng không bật lại (kiểu "trẻ trâu, chấp gì!"). Hồi đó mình giao kèo điều kiện để cưới được mình là bạn í phải luôn iu mình nhiều hơn mình iu bạn í, để nhỡ có chia tay bên kia sẽ phải đau khổ hơn mình nhiều :D (thấy mình tính toán sân si kinh không haha)

15 năm qua đi bạn í vẫn vậy. Vẫn luôn yêu thương và chiều chuộng mình hết mực. Với hai đứa con thì lúc nào cũng rất dễ cáu tiết nạt nộ nhưng với vợ thì vẫn luôn nhỏ nhẹ yêu thương (cái này một phần cũng nhờ công "giáo dục" của mình, nếu bị chồng to tiếng hay giận dỗi cái là mình đóng ngay vai cô gái thảo mai nhỏ nhẹ tâm hồn dễ bị tổn thương để không bị lấn tới haha)

Thiệt tình là bên nhau 15 năm, lấy nhau 10 năm rồi nhưng mình vẫn không hiểu được cái định nghĩa tình iu là gì. Hôm nay có chị post bài về Nhật Hoàng với câu nói 雅子さんのことは僕が一生全力でお守りします (Dịch hơi sến là: Anh sẽ suốt đời bảo vệ em hết mình). Đây là câu Nhật Hoàng nói với Hoàng hậu, ai biết câu chuyện của Hoàng hậu Masako đều sẽ cảm thương cho cuộc đời của bà và kính phục lòng yêu thương chân thành mà Nhật Hoàng dành cho vợ. 

Trong cuốn sách "Too Soon Old, Too Late Smart" (tạm dịch là "Già nhanh nhưng khôn chậm" hay là "Có già mà không có khôn" :D) của một bác sĩ tâm lý người Mỹ, ông nói rằng phần lớn mọi người khi nghĩ về tình yêu là nghĩ về những cảm xúc say mê và vui sướng khi ở cạnh người kia và cảm giác muốn chiếm hữu người kia trong vòng tay mình. Và ông nói rằng yêu đương như thế thì thật ra là một dạng của việc yêu bản thân, yêu cái bản ngã của mình chứ không phải là yêu thương thật lòng người kia. Nếu chỉ chạy theo cảm xúc nhất thời đó thì con người dễ bị cảm xúc chi phối, và những mối quan hệ sẽ trở nên không bền vững. Ông chia sẻ một bí kíp để tự đánh giá mối quan hệ của mình với đối tượng (trước khi đi đến những quyết định nghiêm túc là có nên lập gia đình với người đó hay không, hay là có nên ly hôn để đến với người đó hay không) là tự hỏi rằng "mình có sẵn sàng đỡ đạn cho người đó không?". Yêu thương đúng nghĩa ngoài cảm giác say mê ích kỉ muốn có người kia bên mình còn có thêm việc muốn che chở và hi sinh để người kia được bình yên hạnh phúc, dù đôi lúc điều đó làm mình phải hi sinh thậm chí đến cả tính mạng.

Mình chưa bao giờ hỏi bạn chồng rằng bạn í có sẵn sàng đỡ đạn cho mình không, nhưng mình tin là bạn í sẵn sàng che chở bảo vệ mình nếu có chuyện không hay xảy ra. Mình tuy không biết yêu đương là cái chi chi, nhưng việc tin rằng có một người chắc chắn luôn yêu thương và bảo vệ mình hết mực như vậy cũng cho mình biết rằng mình đang được yêu thương rất nhiều.

We met by chance, but we stay by choice. 

Happy anniversary chồng iu! Tặng chồng bài thơ copy trên mạng hehe.

Nhà nên có hai người
Một người pha trà, một người ngâm thơ.
Một người mộng mơ, một người thực tế.
Một người tinh tế, một người như trẻ nhỏ.
Một người không bao giờ từ bỏ.
Và người kia cũng không bao giờ buông tay.

Dẫu thế gian đổi thay, thật may, vì nhà luôn có hai người...

Cám ơn cuộc đời đã cho ta gặp nhau. Cám ơn cuộc đời đã sắp xếp cho chúng ta đi cùng nhau. Và cám ơn những cố gắng, chịu đựng, và sự kiên trì bền bĩ không bao giờ từ bỏ của ai đó để nhà chúng ta được có hai người, và giờ là bốn người <3

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....