Trong tất cả các ngày 16 của năm, ngày tuyệt vời nhất là 16 tháng 5 - vì đó là sinh nhật con gái yêu của mẹ.
Cám ơn tất cả mọi thứ trên đời để con yêu đến với bố mẹ. Con là một cô bé rất đáng yêu, dễ thương, tình cảm với mọi người, nhất là đối với em trai mình. Ba mẹ vẫn thường ngồi ngắm nhìn con rồi tự nói với nhau rằng, ôi sao con gái mình xinh yêu thế này nhỉ :))
Hôm nay con lên 6 tuổi, háo hức với việc sang năm đi học lớp 1 và rất lo lắng về việc thay răng. Ngày nào cũng hỏi mẹ bao giờ thì con thay răng, mẹ bảo là lên 6 tuổi sẽ bắt đầu thay răng. Thế là sáng nay ngủ dậy việc đầu tiên là soi gương rồi nói với mẹ là mẹ ơi sao răng con vẫn chưa rụng :))
Mẹ không biết cái đầu óc nhỏ bé trong con đang suy nghĩ những chuyện lớn lao gì. Dạo này con hỏi mẹ những câu quá khó mà óc tưởng tượng (và khả năng bịa chuyện) của mẹ bị thách thức quá mạnh mẽ.
Con hỏi なんで人が死ぬの?(vì sao con người phải chết) . Mẹ vẫn chưa trả lời được câu hỏi này thấu đáo, nên ngày nào cũng hỏi. Mà sợ nhất là lại hỏi những ngày sắp lên máy bay làm mẹ tim đập chân run, tối mất ngủ lo lắng.
Mẹ đem câu hỏi quá sức triết học đó của con sang nhà ông bà lão hàng xóm, bảo con hỏi ông xem thử vì sao con người phải chết. Thế là ông trả lời một cách cũng ...triết học không kém :))
ーおじいちゃん、なんで人が死ぬの?(Ông ơi, sao con người phải chết?)
ーなんで死ぬんだって、生きているからさ。(Vì sao a, vì con người sống thì phải chết chứ sao)
Con nghe ông trả lời vậy không phản ứng gì, không đồng tình cũng không phản đối, như kiểu câu trả lời của ông không đi vào tai vậy. Ông thì quá quen với cách con hay bơ ông như vậy rồi :)) (hỏi xong để đó còn ông trả lời thế nào thì mặc kệ) nên cũng không để bụng gì.
Tối về nhà khi đi tắm con lại hỏi mẹ ママ、生きるってなに?(Mẹ ơi, "sống" có nghĩa là gì?)
Lại một câu hỏi hóc búa khi mà nơ-ron thần kinh của mẹ lúc cuối ngày đã đơ hết rồi, mẹ chỉ có thể đánh lạc hướng và bảo rằng: khi chúng ta chưa chết thì chúng ta vẫn sống (những câu trả lời của người lớn chúng ta cứ vòng vòng vậy đấy).
Con lại hỏi: いつ死ぬの? (Vậy khi nào thì chết?) Hôm nay? ngày mai? lúc mấy tuổi? Con cứ xoay mẹ từ câu hỏi khó này sang câu hỏi khó khác.
Mẹ giải thích là con người khi sinh ra là đứa trẻ, lớn lên thành người lớn, già đi thành ông bà già rồi sẽ chết. Con hỏi là thế ông bà hàng xóm đã là người già chưa? (おじいちゃんとおばあちゃんは年を取った?) Mẹ trả lời là rồi, già rồi. Thế là con hỏi luôn: thế bao giờ thì ông bà chết? :(( Mẹ chẳng biết trả lời thế nào nữa.
Mẹ cho con xem những ehon (truyện tranh) về cái chết, có truyện ママがお化けになった kể về câu chuyện mẹ của một đứa bé qua đời do tai nạn giao thông. Con đọc truyện đó xong thì nói với mẹ rằng không phải chỉ người già mới chết...
Rồi một sáng con thức dậy, con ôm mẹ rồi hỏi: mẹ ơi lúc nào con chết? Chết xong thì thế nào? Con nói hồn nhiên như đó là một sự kiện giống như sinh nhật con hay buổi cắm trại ngoài trời, hoàn toàn không sợ sệt hay lo lắng. Chỉ là sự hiếu kì hồn nhiên của trẻ thơ về một khái niệm mà người lớn như mẹ chưa thể và không thể giải thích cặn kẽ cho con hiểu được.
Thú thật mẹ phải thần kinh thép lắm đấy để không bị sốc khi nghe câu hỏi đó của con (chỉ tưởng tượng đến việc đó thôi cũng làm mẹ run lên bần bật).
Mẹ nói với con là người ta chết đi khi Chúa trời bảo rằng đến lúc về với Chúa rồi. Chúa quyết định thời điểm con người ra đi nên con không cần phải bận tâm về điều đó, chỉ có Chúa mới biết lúc nào con người sẽ phải ra đi. Sau khi chết nếu là con ngoan thì được làm thiên thần ở bên cạnh Chúa. Nếu là con hư thì sẽ thành お化け (con ma). Những thiên thần ở cạnh Chúa đến một ngày nào đó bảo với Chúa rằng lại muốn trở về nhân gian thì Chúa sẽ cho phép quay trở lại làm em bé. Rồi cứ lặp lại như thế.
Mẹ xin lỗi con vì chưa thể dạy cho con biết về những thứ mà mẹ cũng chưa biết được. Khả năng bịa chuyện về Chúa trời (神様) và những đứa trẻ, về những thiên thần của mẹ cũng chỉ có thể đến đó thôi.
Con nghe mẹ nói thế thì bảo rằng nếu con có chết đi, làm thiên thần rồi quay lại làm em bé mới sinh ra thì con vẫn muốn làm con của mẹ. ずっとこのママとパパでいい! Cám ơn con rất nhiều, con gái yêu ạ. Mẹ cũng mong mãi mãi được làm mẹ cô gái đáng yêu này thôi.
Con yêu, có những thứ lớn lên, con sẽ tự tìm tòi và hiểu ra mà không cần mẹ phải trả lời cho con nữa.
Mẹ ghi lại những dòng này để ghi nhớ những câu hỏi khó của con, để ghi nhớ sự trưởng thành của con gái nhỏ.
Mẹ yêu con rất rất nhiều.
xúc động quá
ReplyDelete