Skip to main content

Giới Hạn Là Bầu Trời (truyện nhặt nhạnh)

Giới hạn là bầu trời - Sky is the limit

Mình giữ nguyên tiêu đề của tác giả, bài đăng trên Fb của Hoài. Sau đây là phần copy từ bài gốc của tác giả.

***

Ông sinh năm 1938, đã trải qua hai cuộc chiến tranh, hiện đang sống ở Đồng Nai. Năm nay, ông 85 tuổi. Hôm ấy, trên đỉnh Fansipan, khi cả đám thanh niên (trong đó có mình) thở ngắn than dài vì gió to quá, trời lạnh quá, khó thở quá, thì ông vẫn đứng im, nhìn về phía camera, và mỉm cười.


Có nhiều suy nghĩ nảy ra trong đầu mình lúc ấy, rằng vì lý do gì mà một con người gần 90 tuổi, ở tít Đồng Nai, bất chấp đau lưng mỏi gối, vẫn sẵn sàng đi mấy nghìn cây số để đến đỉnh Fansipan. Kiểu, chỉ là đỉnh Fansipan thôi mà.

Dạo gần đây các bác già mình gặp hay bỉ bôi bảo là lớp trẻ chúng mày cứ thích nói câu “hồi cháu còn trẻ”, chúng mày đã đi được bao năm trên đời mà bày đặt thế. Thật ra mình hiểu, lý do tại sao mấy đứa như mình lại hay kiểu hoài niệm quá khứ như vậy.

Càng lớn, thế giới của mình cứ càng nhỏ đi thế nào í.

Những màn đi chơi cuối tuần hồi 17, 18 sẽ được thay bằng “không đi đâu lười lắm, với ở nhà còn nhiều deadline phải chạy”. Những lần muốn thử nghiệm với những loại nghề nghiệp mới sẽ được thay bằng “sao con/cháu không kiếm cái gì ổn định, chuyên sâu mà tập trung”. Những lần đi du lịch sẽ đôi khi chìm trong mớ tin nhắn “chị không quan tâm em ở đâu, công ty cần em thì em phải hoàn thành”.

Kiểu thế giới mà “em ghét nhãn hàng đến thế nào đi nữa, nhãn hàng đối với em có ác đến mức nào. Thì lúc nhãn hàng đặt tiền vào công ty em, em vẫn không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm”. Kiểu thế giới mà, chỉ có một đường thẳng, từ intern lên manager, để an toàn và ấm thân. Kiểu thế giới mà, kiếm cái gì ổn ổn mà làm, hai mấy tuổi còn giữ ước mơ đi du lịch quanh thế giới á, để làm gì, có chắc kiếm ra tiền không hay lại mang họa về nhà.

Riết rồi, mình nghĩ, cả đời mình chắc chỉ có như thế thôi. 

Riết rồi, mình quên mất năm 17, 18 tuổi, mình đã từng mong muốn điều gì. Hình như đã từng ngồi lì với crush chỉ để đọc xong một quyển sách của Murakami, hay nghe bạn ấy hát Niệm Khúc Cuối, mà không thấy mình đang “đi chậm so với thế giới”.

Gần đây nói chuyện với mấy đứa bạn thân, chẳng hiểu bằng cách nào mà đứa nào cũng tin rằng mình sẽ ra đi sớm. Thật ra với lối sống 3-4 giờ sáng mới ngủ, stress eating, ăn đồ dầu mỡ, nốc cà phê trà sữa như điên, hút thuốc (với một số đứa), không chịu tập thể dục vì “bận chạy deadline rồi”, thì theo khoa học, chắc cả đám chết sớm thật. Đứa nào cũng cố làm mọi thứ thật nhanh. 

Học phải có chứng chỉ thật nhanh, lên title phải thật nhanh, có tiền nhiều phải thật nhanh. Không kiếm được tháng 200 củ như idol Tóp Tóp thì sẽ tự trách sao mình chậm phát triển thế, không có đủ bằng cấp như mình mong thì lại than trời tôi đang đi thụt lùi mất rồi. 

Cố đến thế, vì luôn nghĩ về già mình sẽ “không làm được gì nữa mà chỉ nằm một chỗ”.

Thế giới của mình đã từng rất to. Mình đã từng không giới hạn mình trong nhiều thứ đến thế. Trong chức vụ, trong độ tuổi, trong những mối quan hệ.

Hôm ấy, mình có hỏi cụ ông trên đỉnh Fansipan rằng có điều gì khiến cụ hối hận vì mình chưa làm không. Cụ bảo, lên được đến đây là tốt rồi.

Đỉnh Fansipan thật ra mang nhiều ý nghĩa hơn chỉ là một bức ảnh check-in với hòn đá. Nó là giới hạn mà nhiều người nghĩ chẳng thể nào đến được, chẳng thể nào vượt qua nổi.

Khi người ta đặt giới hạn là bầu trời, và cứ cặm cụi làm mọi thứ mình mong, chẳng sợ hãi ánh nhìn rằng "từng này tuổi mà làm thế á", thì có lẽ, người ta chẳng phải hối hận gì mấy.

Chỉ có mấy đứa như mình, luôn bao bọc bản thân với đủ giới hạn, thực chất là vì quá sợ mình sẽ không làm được, mới "giá như" thật nhiều.

Nhỉ?


***

Trong dịp rất hiếm hoi mình mở fb xem thì thấy bài viết này lạc trôi vào news feed dù rằng chẳng follow gì trang này. Cách viết giản dị, những chia sẻ thật chân thành. Trong hơn 20k likes mình biết rất nhiều bạn thấy bóng dáng của mình trong đó. Bao nhiêu tuổi để gọi là già, bao nhiêu tuổi thì không còn trẻ nữa. Mình nhớ lại câu của thầy Sadhguru: "If you fall in love with life, you'll never be old."

Lúc 17, 18 tuổi, mình đã sống thật điên cuồng và hối hả như rằng nếu mình nghỉ chân dừng lại chỉ một bước thôi, mình sẽ hụt lại phía sau của cả thế giới. Hồi tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu với những ước mơ to tát và khát vọng lớn lao của tuổi 20, và cả những ảo tưởng mê muội về bản thân và thế giới. Rồi 20 tuổi thì loay hoay để đuổi kịp thế giới, 30 thì nghĩ mình đã quá già để sống-thật-với-bản-thân. Mình đọc những dòng bạn trẻ chia sẻ trong bài viết mà thấy thật nực cười cho một đời người, một đời người trong đó có mình.

Giờ quá tuổi 35 mình mới nhận ra những sự khác nhau nho nhỏ. Khi học vì bằng cấp thì mình chỉ muốn thi xong, tốt nghiệp thật nhanh để có bằng và có chứng chỉ mà thôi. Khi đọc sách để viết báo cáo hay trả bài thì chỉ muốn đọc lướt nhanh đến cuối sách, check list "done" để thoát khỏi nó. Nhưng khi đọc được một cuốn sách hay thì thật sự nâng niu từng trang chữ, chỉ sợ đọc nhanh quá sẽ đến hết cuối sách mất. Khi thọ giáo được một người thầy tâm đắc thì chỉ muốn những ngày được nghe lời vàng ngọc của thầy sẽ kéo dài mãi. Đó là những niềm vui đích thực. Phải qua tuổi 30 mình mới nhận ra điều đó. Nếu ai đó nhận ra được điều này lúc còn tuổi mười mấy hai mươi thì quả thật là một niềm may mắn.

Nhân chuyện bài viết của bạn này nói về tuổi tác, hôm nay tình cờ trên fb mình cũng thấy một câu nói của nhà văn Marc Levy (người Pháp): "Nếu tôi 65 tuổi và muốn bắt đầu lướt sóng, ai có thể cấm tôi? Và nếu tôi muốn sống thanh tịnh ở tuổi 20, ai có quyền nói "Bạn quá trẻ để làm vậy?" 

Tuổi tác chỉ là một con số. Chỉ có bản thân mình và xã hội gán ghép những kì vọng, nghĩa vụ, cũng như giới hạn lên nó.


Sky is not the limit. Your mind is.

(Marilyn Monroe) 

P/s: Ở Nhật hơn 16 năm rồi nhưng mình chưa đọc tác phẩm nào của Murakami Haruki cả. Sẽ xem xét thêm ông vào list những tác giả phải đọc một lần cho biết. Hồi 17 tuổi chưa có crush nhưng hồi đó chắc đang đọc Harry Potter với Conan, nhìn lại thì thấy sống cũng không chênh với tuổi cho lắm nhỉ :))

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...