Skip to main content

Cuối Tuần Đi Dạo và Xem Phim

 1. Sáng hôm qua mình quyết định việc đầu tiên mình làm trong ngày là thay áo quần ra ngoài trời đi dạo lúc sáng sớm. Buổi sáng trời lạnh vẫn chưa mưa. 

Lâu lắm rồi mình mới đi dạo buổi sáng lại (vì dạo này toàn ngủ dậy muộn, lại lười thay quần áo ra khỏi nhà), cảm giác thật là thích. Một vài người chạy bộ ở công viên, có hai cha con chơi bóng trên đám cỏ. Không khí lạnh nhưng trong vắt, cảm giác yên ắng vắng vẻ khác hẳn với sự đông đúc nhộn nhịp của ban ngày. Đến cả khu mua sắm Ario vẫn còn chìm vào giấc ngủ. 

Mình vẫn luôn yêu thích sự yên ắng đến lạ kì của buổi bình minh vừa ló dạng. Mình thích đi qua những cửa tiệm vẫn còn đóng kín để quan sát dáng vẻ của nó lúc nó không cần gồng mình để thu hút hay làm vừa lòng ai cả. Mình thích ngắm những con phố không bóng người vào buổi sáng, hít hương thơm tự nhiên của đất trời và lắng nghe âm thanh dịu dàng của cơn gió. Đối với mình, con phố nơi mình ở đẹp nhất là lúc này đây.

Mình tự hỏi, sao mình biết mình yêu thích nó mà mình lại xa cách nó một thời gian lâu dài như thế? Lần cuối cùng mình đi dạo vào buổi sớm mai là lúc nào rồi? Chắc cũng phải mấy tháng trước. Khoảng chừng mùa thu năm ngoái, khi cái lạnh của trời đông vẫn chưa kéo đến.

Nếu việc trích ra 30 phút mỗi ngày để đi dạo sáng sớm là impossible (hichic), thế thì mình có thể chỉ đi dạo vào cuối tuần thôi cũng được. Mình có cái tính hay cầu toàn, cái gì mà thấy không làm được toàn mĩ là thường bỏ luôn. Mình luôn tự ám ảnh bản thân phải xây dựng cho mình một routine hàng ngày hoàn hảo, tạo một thói quen bền vững theo năm tháng (nhưng thực chất kéo dài tối đa 3 ngày...). Không cần bắt đầu một cách hoàn hảo, chỉ cần bắt đầu thôi là được. Mỗi tuần một lần thôi cũng được. Sáng thức dậy, rửa mặt, thay áo quần, đi giày, rồi bước ra khỏi nhà đi dạo (bất chấp chồng con đang kêu réo gì). Cả tuần mình sống cho gia đình, thì mình cũng có quyền có một ngày sống cho bản thân chứ.

2. Hôm qua mình dành cả buổi chiều chỉ để ngồi cày phim trên Netflix (haha). Đây cũng là một việc mà chị Trang đã lâu không làm, kể từ hồi xem Hạ Cánh Nơi Anh với Squid Game.

Mình có cái tật cái gì thích làm thì không làm luôn mà hay trì hoãn, lấy lý do là bây giờ mình chưa có thời gian cho nó. Có cuốn sách thích đọc, mua về nhà rồi, vậy mà vẫn để mãi trên giá sách. Mỗi lúc đi ngang giá sách lại lấy xuống đọc một trang rồi tấm tắc khen sao sách hay thế, rồi lại dặn lòng là để lúc nào có thời gian sẽ ngồi xuống đọc nó một cách đàng hoàng. Lý do là vì mình muốn dành một không gian yên tĩnh để toàn tâm toàn ý chìm đắm trong cuốn sách mình yêu thích. Vấn đề là ...không có lúc nào mình có thời gian cả. Vậy nên những cuốn sách trên giá cứ xếp hàng dài dần dài dần.

Và những bộ phim cũng vậy. Mình có một "watch list" dài đằng đẳng trên Amazon Prime và Netflix. Nhiều phim muốn xem nhưng cứ để lần lữa mãi. Cũng vì cái tật cầu toàn, khi nào xem phim là muốn xem một cách triệt để nhất, tức là lúc không có ai hay việc gì có thể quấy rầy mình trong thời gian đó. Và hầu như mình chẳng bao giờ có một khoảng thời gian như thế cả...

Hôm qua phá lệ ngồi xem lèo một mạch từ trưa đến chiều tối. Lạ một điều là cả chồng và con không thấy ai càm ràm về chuyện mẹ ngồi ôm iPad xem phim (hai đứa con ôm tivi, bố chúng nó ôm máy tính). Lúc trưa mình xem phim "Heaven Is For Real", lúc chiều mình xem mấy tập phim còn lại (từ tập 3 đến tập 8) của chuỗi "The Chosen" season 1. Cả hai phim đều có chung một chủ đề, đó là về Jesus.

"Heaven Is For Real", dịch tiếng Việt "Thiên Đường Là Có Thật" kể về một cậu bé con của một mục sư, trong cơn phẫu thuật ở bệnh viện cậu thoát khỏi xác và bay lên thiên đường với Chúa. Phim chuyển thể từ sách cùng tên, dựa trên một câu chuyện có thật. Đây không phải là một câu chuyện về tôn giáo, mà là câu chuyện về niềm tin. Phim rất hay và cảm động, tất cả các diễn viên đều đóng rất tròn vai và cách đạo diễn dẫn dắt câu chuyện cũng thật tài tình và cuốn hút. Qua phim này mình còn biết thêm về câu chuyện của cô bé tên Akiane cùng bức tranh mang tên The Prince of Peace. Niềm tin của mình về Chúa Trời thay đổi qua những cuốn sách, những câu chữ, và những câu chuyện mà mình nghe, mình xem, mình được tiếp xúc. Và đây chắc chắn là một trong những câu chuyện có tính chất quan trọng trong hành trình đấy.

The Prince of Peace (by Akiane)

Tiếp theo là "The Chosen" - mình tự dịch là "Những Người Được Chọn", kể về Jesus và 12 người học trò của Jesus. Nếu bạn hỏi vì sao mình lại xem hai phim cùng một chủ đề, đó là bởi vì mình đang có hứng thú tìm hiểu hơn về cuộc đời của Jesus. Mình cũng đã đọc sách về Phật Thích Ca Mâu Ni, cũng đã cày Đường Xưa Mây Trắng của thầy Thích Nhất Hạnh, cũng tham gia vài khóa thiền và thậm chí đã lên chùa đi tu một tuần. Thế nhưng mình không thấy một sức cuốn hút mãnh liệt của mình về Đức Phật như về Jesus. Cái này mình không thể giải thích nổi, dù rằng mình vẫn rất tôn sùng những bài giảng của đạo Phật. Mình không xem mình là người theo đạo Thiên Chúa Giáo, vì vẫn có những thứ về Christian mình không thể hiểu nổi. Nhưng sự thật là mình có một sức cuốn hút đặc biệt đối với Jesus. 

Là mình chọn Chúa, hay Chúa chọn mình? Mình không biết. Nhưng mình biết được rằng, để biết câu trả lời thì đầu tiên mình phải để thả lỏng tâm trí và đưa bản thân thoát khỏi các ràng buộc và định kiến mình tự đặt ra bấy lâu trong đầu. Cho bản thân tự làm việc nó muốn làm, chỉ ngồi quan sát thôi. Thích đọc sách thì cho đọc, thích xem phim thì cho xem phim, thích đi dạo thì cho đi dạo. Rồi đến lúc, câu trả lời sẽ tự tìm đến với mình.

"You did not choose me, but I chose you." - John 15:16

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....