Skip to main content

Posts

Showing posts from March, 2024

Con Người Có Tự Do Ý Chí Hay Không?

Tuần này mình lần lữa mãi với việc viết blog, vì mình định viết về một thứ mà chính mình cũng chưa hiểu rõ thấu đáo và nhất quán trong suy nghĩ. Mọi thứ cứ như những chấm đen trên màn hình trắng, chưa được kết nối với nhau, hoặc mình chưa có đủ một tầm nhìn tổng quát để thấy được ý nghĩa từ những chấm đen tưởng chừng như ngẫu nhiên đấy. Tuy nhiên, mình vẫn quyết định viết. Viết ra để sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. Viết để (hi vọng) bản thân có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh hơn. Hoặc đơn giản chỉ là viết ra cho nhẹ đầu, chứ cứ ôm một bài toán muôn đời không giải nổi trong lòng cũng mệt. Mình nghĩ là những thứ mình sắp viết có thể sẽ hơi hack não, và mình nói luôn là mình cũng không hiểu hết về những gì mình viết đâu :)) *** Lúc nhỏ mình đã có một suy nghĩ khá là kì cục, nhưng không biết có bạn nào cũng có suy nghĩ giống mình vậy không (mình phát hiện ra là chồng mình cũng có một vài suy nghĩ giống mình lúc hồi nhỏ, dù rằng mình đã nghĩ nó rất kì cục và chỉ mình mình nghĩ vậy)...

A Poem To Remember: On the Day I Die

Hôm nay mình đã hết ốm. Cám ơn Trời Phật. Cảm giác lúc ốm đau thật thiếu sức sống. Sau một tuần sốt vì influenza thì mình bị ho và tiêu chảy. Nhưng mệt mỏi nhất là cảm giác người cứ bồn chồn bủn rủn giống như lúc bị tụt đường huyết, dù ngay cả lúc mới ăn xong (chưa kể là mình đang rất là chán ăn). Mình không hiểu chuyện gì xảy ra với cơ thể mình nữa, chỉ biết rằng là nó đang thật sự không ổn. Những ngày ốm đau mình chẳng thiết tha làm gì, ngay đến cả những việc hàng ngày yêu thích như xem phim đọc sách cũng không màng. Mình chán ăn uống và làm tất cả mọi thứ. Và thậm chí mình còn có cảm giác ...chán sống nữa cơ. Mình chẳng thấy thiết tha gì với cuộc đời, nghĩ toàn những chuyện u ám, như đời toàn là bể khổ với vòng quay sinh lão bệnh tử... Những lúc đấy thứ duy nhất níu kéo mình lại cuộc đời là gia đình: nghĩ cảnh hai đứa con không có mẹ, chồng phải nuôi con một mình thì thấy thương lắm luôn, nên tự động viên mình phải cố sống vì con, vì chồng... Trong những tháng ngày quẩn quanh với nh...

Cả Nhà Bị Ốm

Hello cả nhà, vắng blog hai tuần đột ngột, thành thật xin lỗi mọi người. Đây (phần 1: Huy Bị Ốm) đáng lẽ là blog viết vào tuần trước, nhưng chưa viết xong thì cả nhà cũng lăn ra ốm luôn, hichic. May mắn là giờ cả nhà đã hết sốt, chỉ còn chồng và mình là vẫn còn ho sù sụ, còn hai đứa đã khỏe như voi. Phần 1: Huy Bị Ốm Tuần này mình viết blog hơi muộn. Lý do là vì anh Huy bị ốm, phá sản kế hoạch học và làm việc cả tuần. Và khi mình đang viết những dòng này, tin vui là anh ấy đã hết sốt và vui vẻ khỏe mạnh chạy khắp nhà rồi. Tin buồn là mình lại có cảm giác là cái "ốm" của anh không tự dưng biến mất, mà nó đã chuyển qua mình, hichic... Ngày mai cả nhà có lịch đi xem nhạc kịch Nàng Tiên Cá (ba Kỳ chơi sang mua vé cho cả nhà 4 người luôn), mình chờ đợi cả mấy tuần để đi cùng cả nhà mà nếu lần này không đi được thì thật là quá nhọ cho chị Trang... Chuyện là thứ hai đầu tuần anh đi nhà trẻ xong cái thì sáng thứ ba bắt đầu sốt. Nhà trẻ gửi thư bảo đang có dịch Influenza type B. Đưa a...