Skip to main content

A Poem To Remember: On the Day I Die

Hôm nay mình đã hết ốm. Cám ơn Trời Phật. Cảm giác lúc ốm đau thật thiếu sức sống. Sau một tuần sốt vì influenza thì mình bị ho và tiêu chảy. Nhưng mệt mỏi nhất là cảm giác người cứ bồn chồn bủn rủn giống như lúc bị tụt đường huyết, dù ngay cả lúc mới ăn xong (chưa kể là mình đang rất là chán ăn). Mình không hiểu chuyện gì xảy ra với cơ thể mình nữa, chỉ biết rằng là nó đang thật sự không ổn.

Những ngày ốm đau mình chẳng thiết tha làm gì, ngay đến cả những việc hàng ngày yêu thích như xem phim đọc sách cũng không màng. Mình chán ăn uống và làm tất cả mọi thứ. Và thậm chí mình còn có cảm giác ...chán sống nữa cơ. Mình chẳng thấy thiết tha gì với cuộc đời, nghĩ toàn những chuyện u ám, như đời toàn là bể khổ với vòng quay sinh lão bệnh tử... Những lúc đấy thứ duy nhất níu kéo mình lại cuộc đời là gia đình: nghĩ cảnh hai đứa con không có mẹ, chồng phải nuôi con một mình thì thấy thương lắm luôn, nên tự động viên mình phải cố sống vì con, vì chồng...

Trong những tháng ngày quẩn quanh với nhịp điệu chán chường đó, mình tự hỏi chuyện gì xảy ra với một đứa luôn có không hết việc để làm như mình? Sách không đọc, phim không xem, cơm không ăn. Người thì bủn rủn, bụng thì sôi cồn cào (do bị tiêu chảy nữa), ho sặc sụa về đêm chẳng ngủ được. Mình tự hỏi cảm giác "chán sống" này là vì sao? Và khi nhận ra rằng cảm giác chán chường không thiết tha làm gì của mình có thể đến từ influenza và các triệu chứng vật lý khác của cơ thể, mình thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất cũng có một lý do cho việc tự dưng trở nên chán đời như thế này, chứ không mình cứ nghĩ e cuộc đời mình vậy là xong rồi...

Thế mới thấy, những người bị bệnh trầm cảm không phải là do họ tự kỉ ám thị đâu. Có một lý do về cơ chế sinh học trong cơ thể khiến cho con người đột ngột cảm thấy không còn nhiệt huyết sống nữa... Đây không phải là lần đầu mình bị thế này. Những tháng ngày mang thai khi bị nghén mình cũng có cảm giác chán sống như vậy, nhưng lần này mình bị ở cấp độ nặng và thấy hoang mang nhiều hơn.

Giờ mấy hôm nay tình trạng cơ thể đã ổn trở lại. Tuy bụng vẫn còn cồn cào nhưng cảm giác bủn rủn tay chân đã hết (ơn trời, mình sợ cảm giác này thế chứ). Nhờ uống thuốc kháng sinh nên cơn ho cũng tạm nguôi ngoai. Và tinh thần cũng phấn chấn trở lại. Nên giờ mới mở máy tính ra viết blog nè.

Trong những tháng ngày hoang mang vì cúm B, mình nhớ lại bài thơ mình lưu lại trong hòm thư 2 năm trước (khi mình vừa quay lại DP và đang làm 2 công việc một lúc, bận kinh khủng khiếp). Cảm giác giờ đọc lại vẫn thấy rất nhiều sự đồng cảm, dù rằng bây giờ mình không tất bật công việc như trước nữa.

Đứng trước những thứ sắp mất mình mới biết được cái gì là đáng giá thật sự. A poem to remember for times like these days.

On the day I die a lot will happen.

A lot will change.

The world will be busy.

On the day I die, all the important appointments I made will be left unattended.

The many plans I had yet to complete will remain forever undone.

The calendar that ruled so many of my days will now be irrelevant to me.

All the material things I so chased and guarded and treasured will be left in the hands of others to care for or to discard.

The words of my critics which so burdened me will cease to sting or capture anymore. They will be unable to touch me.

The arguments I believed I’d won here will not serve me or bring me any satisfaction or solace.

All my noisy incoming notifications and texts and calls will go unanswered. Their great urgency will be quieted.

My many nagging regrets will all be resigned to the past, where they should have always been anyway.

Every superficial worry about my body that I ever labored over; about my waistline or hairline or frown lines, will fade away.

My carefully crafted image, the one I worked so hard to shape for others here, will be left to them to complete anyway.

The sterling reputation I once struggled so greatly to maintain will be of little concern for me anymore.

All the small and large anxieties that stole sleep from me each night will be rendered powerless.

The deep and towering mysteries about life and death that so consumed my mind will finally be clarified in a way that they could never be before while I lived.

These things will certainly all be true on the day that I die.

Yet for as much as will happen on that day, one more thing that will happen.

***

On the day I die, the few people who really know and truly love me will grieve deeply.

They will feel a void.

They will feel cheated.

They will not feel ready.

They will feel as though a part of them has died as well.

And on that day, more than anything in the world they will want more time with me.

I know this from those I love and grieve over.

And so knowing this, while I am still alive I’ll try to remember that my time with them is finite and fleeting and so very precious—and I’ll do my best not to waste a second of it.

I’ll try not to squander a priceless moment worrying about all the other things that will happen on the day I die, because many of those things are either not my concern or beyond my control.

Friends, those other things have an insidious way of keeping you from living even as you live; vying for your attention, competing for your affections.

They rob you of the joy of this unrepeatable, uncontainable, ever-evaporating Now with those who love you and want only to share it with you.

Don’t miss the chance to dance with them while you can.

It’s easy to waste so much daylight in the days before you die.

Don’t let your life be stolen every day by all that you’ve been led to believe matters, because on the day you die, the fact is that much of it simply won’t.

Yes, you and I will die one day.

But before that day comes: let us live.

John Pavlovitz

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...