Skip to main content

A Poem To Remember: On the Day I Die

Hôm nay mình đã hết ốm. Cám ơn Trời Phật. Cảm giác lúc ốm đau thật thiếu sức sống. Sau một tuần sốt vì influenza thì mình bị ho và tiêu chảy. Nhưng mệt mỏi nhất là cảm giác người cứ bồn chồn bủn rủn giống như lúc bị tụt đường huyết, dù ngay cả lúc mới ăn xong (chưa kể là mình đang rất là chán ăn). Mình không hiểu chuyện gì xảy ra với cơ thể mình nữa, chỉ biết rằng là nó đang thật sự không ổn.

Những ngày ốm đau mình chẳng thiết tha làm gì, ngay đến cả những việc hàng ngày yêu thích như xem phim đọc sách cũng không màng. Mình chán ăn uống và làm tất cả mọi thứ. Và thậm chí mình còn có cảm giác ...chán sống nữa cơ. Mình chẳng thấy thiết tha gì với cuộc đời, nghĩ toàn những chuyện u ám, như đời toàn là bể khổ với vòng quay sinh lão bệnh tử... Những lúc đấy thứ duy nhất níu kéo mình lại cuộc đời là gia đình: nghĩ cảnh hai đứa con không có mẹ, chồng phải nuôi con một mình thì thấy thương lắm luôn, nên tự động viên mình phải cố sống vì con, vì chồng...

Trong những tháng ngày quẩn quanh với nhịp điệu chán chường đó, mình tự hỏi chuyện gì xảy ra với một đứa luôn có không hết việc để làm như mình? Sách không đọc, phim không xem, cơm không ăn. Người thì bủn rủn, bụng thì sôi cồn cào (do bị tiêu chảy nữa), ho sặc sụa về đêm chẳng ngủ được. Mình tự hỏi cảm giác "chán sống" này là vì sao? Và khi nhận ra rằng cảm giác chán chường không thiết tha làm gì của mình có thể đến từ influenza và các triệu chứng vật lý khác của cơ thể, mình thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất cũng có một lý do cho việc tự dưng trở nên chán đời như thế này, chứ không mình cứ nghĩ e cuộc đời mình vậy là xong rồi...

Thế mới thấy, những người bị bệnh trầm cảm không phải là do họ tự kỉ ám thị đâu. Có một lý do về cơ chế sinh học trong cơ thể khiến cho con người đột ngột cảm thấy không còn nhiệt huyết sống nữa... Đây không phải là lần đầu mình bị thế này. Những tháng ngày mang thai khi bị nghén mình cũng có cảm giác chán sống như vậy, nhưng lần này mình bị ở cấp độ nặng và thấy hoang mang nhiều hơn.

Giờ mấy hôm nay tình trạng cơ thể đã ổn trở lại. Tuy bụng vẫn còn cồn cào nhưng cảm giác bủn rủn tay chân đã hết (ơn trời, mình sợ cảm giác này thế chứ). Nhờ uống thuốc kháng sinh nên cơn ho cũng tạm nguôi ngoai. Và tinh thần cũng phấn chấn trở lại. Nên giờ mới mở máy tính ra viết blog nè.

Trong những tháng ngày hoang mang vì cúm B, mình nhớ lại bài thơ mình lưu lại trong hòm thư 2 năm trước (khi mình vừa quay lại DP và đang làm 2 công việc một lúc, bận kinh khủng khiếp). Cảm giác giờ đọc lại vẫn thấy rất nhiều sự đồng cảm, dù rằng bây giờ mình không tất bật công việc như trước nữa.

Đứng trước những thứ sắp mất mình mới biết được cái gì là đáng giá thật sự. A poem to remember for times like these days.

On the day I die a lot will happen.

A lot will change.

The world will be busy.

On the day I die, all the important appointments I made will be left unattended.

The many plans I had yet to complete will remain forever undone.

The calendar that ruled so many of my days will now be irrelevant to me.

All the material things I so chased and guarded and treasured will be left in the hands of others to care for or to discard.

The words of my critics which so burdened me will cease to sting or capture anymore. They will be unable to touch me.

The arguments I believed I’d won here will not serve me or bring me any satisfaction or solace.

All my noisy incoming notifications and texts and calls will go unanswered. Their great urgency will be quieted.

My many nagging regrets will all be resigned to the past, where they should have always been anyway.

Every superficial worry about my body that I ever labored over; about my waistline or hairline or frown lines, will fade away.

My carefully crafted image, the one I worked so hard to shape for others here, will be left to them to complete anyway.

The sterling reputation I once struggled so greatly to maintain will be of little concern for me anymore.

All the small and large anxieties that stole sleep from me each night will be rendered powerless.

The deep and towering mysteries about life and death that so consumed my mind will finally be clarified in a way that they could never be before while I lived.

These things will certainly all be true on the day that I die.

Yet for as much as will happen on that day, one more thing that will happen.

***

On the day I die, the few people who really know and truly love me will grieve deeply.

They will feel a void.

They will feel cheated.

They will not feel ready.

They will feel as though a part of them has died as well.

And on that day, more than anything in the world they will want more time with me.

I know this from those I love and grieve over.

And so knowing this, while I am still alive I’ll try to remember that my time with them is finite and fleeting and so very precious—and I’ll do my best not to waste a second of it.

I’ll try not to squander a priceless moment worrying about all the other things that will happen on the day I die, because many of those things are either not my concern or beyond my control.

Friends, those other things have an insidious way of keeping you from living even as you live; vying for your attention, competing for your affections.

They rob you of the joy of this unrepeatable, uncontainable, ever-evaporating Now with those who love you and want only to share it with you.

Don’t miss the chance to dance with them while you can.

It’s easy to waste so much daylight in the days before you die.

Don’t let your life be stolen every day by all that you’ve been led to believe matters, because on the day you die, the fact is that much of it simply won’t.

Yes, you and I will die one day.

But before that day comes: let us live.

John Pavlovitz

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....