Skip to main content

Posts

Showing posts from April, 2024

どうでもいい人生 - Đời là gì mà sao phải xoắn

1. Huy  Hôm nay lúc đón Huy đi học về, Huy bất chợt hỏi mẹ: ママは大人になっちゃったけど、何になりたいの? (Tuy mẹ lớn mất rồi, nhưng (lớn lên) mẹ muốn làm gì vậy? Đây không phải là lần đầu tiên anh hỏi mình câu này, hồi xưa mình hay hỏi anh lớn lên muốn làm gì, thế là anh hỏi mẹ thế mẹ lớn lên thì muốn làm gì. Lần đầu tiên bị hỏi ngược lại vậy mình cũng hơi bất ngờ, xong rồi nhận ra một sự thật buồn thảng thốt: Mẹ lớn mất rồi con ơi... (ママはもう大きくなっちゃった)May mà lúc đó anh không hỏi thêm là: thế mẹ đã trở thành người mẹ muốn hay chưa? " Một câu hỏi lớn, không lời đáp. Cho đến bây giờ mặt vẫn chau ." (Các Vị La Hán Chùa Tây Phương - Huy Cận) Mình đã trở thành người mình muốn hay chưa nhỉ? Chắc là chưa, vì mình vốn là người cầu toàn mà, có bao giờ bằng lòng với hiện tại đâu, haizza... Nhưng các bậc thánh hiền đã nói rằng, phiên bản hiện tại luôn luôn là phiên bản tốt nhất, công việc mình đang làm, hoàn cảnh và nơi chốn mình đang ở chắc chắn là điều tốt nhất đối với mình. Vì làm sao có cái hiện thực nào...

Câu Chuyện Cắt Tóc của Mẹ Trang

Tuần trước mình vừa đi cắt tóc về. Lần này mình quyết định cắt thật ngắn, vì nhiều lý do, nhưng lý do lớn nhất chắc là để tiết kiệm thời gian và tiền bạc cho đợt cắt tóc kế tiếp, hihi. Những lần trước khi đi cắt tóc về, có lần thì chồng chẳng hỏi han nói năng gì (hỏi ra mới biết là không nhận ra mình vừa đi cắt tóc hic), có lần thì bảo cắt gì mà ít thế, đã cắt phải cắt cho đáng chứ (chắc ý bạn í là "đáng đồng tiền bát gạo"). Thế mà lần này khi vừa thấy mình đi về bạn ấy thảng thốt: "Ôi sao cắt ngắn thế!" (ơ cái quái gì dzậy!) Huy vừa được ba đón từ nhà trẻ về nhìn mẹ mắt không chớp 3 giây rồi bảo: ママの髪型へんだね!(tóc mẹ hôm nay sao khác lạ thế!). Mình hỏi anh: Thế không đẹp à Huy? Mẹ không kawaii (cute) à? Anh dừng một lúc rồi bảo: Mẹ vẫn cu-te hạt me, nhưng mà ít ít thôi. (đây là mình tự dịch, anh nói tiếng Nhật là 可愛いけど、ちょっとだけ) Buổi tối lúc chị bé về nhà thì nhìn mẹ rồi bảo: con không thích kiểu tóc này của mẹ đâu (thẳng thắn gớm). Mình hỏi sao không thích, chị bảo mẹ ...

Và Con Tim Đã Vui Trở Lại

Hôm nay tinh thần vui, lâu lắm rồi kể từ đợt ốm hồi giữa tháng 3 đến giờ mới vui và thấy khỏe khoắn lại như vậy. Kiểu như thời tiết ở Tokyo, hôm qua thì mưa gió kinh khủng mà hôm nay trời nắng rực rỡ, nên mình thấy đời cũng tươi sáng hơn, hihi. Trước đây mình cứ nghĩ tinh thần hay cảm xúc bị chi phối chủ yếu bởi tâm trí, tức lúc mình thấy bận bịu hoặc stress do công việc hay do một tình huống ngoài mong đợi sẽ làm mình thấy buồn hoặc giận dữ, hoặc lo âu. Tất nhiên mình biết mood của mình một phần cũng phụ thuộc vào thời tiết, những hôm trời đẹp thì khả năng cao là mood sẽ tươi sáng, những hôm trời xấu thì thường mood sẽ tụt giảm đôi chút. Nhưng giờ mình nhận ra (không phải là mình không biết, nhưng giờ do tập trung quan sát cơ thể hơn nên mình cảm nhận rõ hơn) là tinh thần mình phụ thuộc rất lớn vào điều kiện sức khỏe vật lý, và cả cơ chế ăn ngủ nghỉ ngơi của mình. Rõ ràng là mấy hôm vừa rồi do mình bị ho vào ban đêm nên hầu như mất ngủ, người cứ lờ đờ mệt mỏi, tâm trạng cũng u ám toàn...

Lại Bị Ốm Nữa Rồi

Tuần này cũng viết blog muộn, nhưng không phải vì suy nghĩ "sâu đíp" như blog tuần trước, mà vì mình lại bị ốm, hiu hiu. Ba tuần trước bị cúm, sau một tuần sốt thì bị viêm nhiễm khuẩn khoang mũi và họng, ho liên tục mấy đêm không dứt, phải uống kháng sinh và một đống thuốc liên tục một tuần. Uống hết thuốc, dứt hết ho được đúng 2 ngày thì ...lại bị cảm lại, huhu :(((((( Mình không thể tin rằng cơ thể mình yếu đến thế này, vừa mới ốm đó đã lại ốm lại rồi, haiz... May là đợt cảm này không bị sốt và viêm mũi, chỉ bị mỗi ho. Nhưng mỗi việc ho thôi cũng làm cơ thể mình quỵ lụy lắm rồi. Vì chủ yếu mình bị ho vào ban đêm, mấy hôm rồi chẳng hôm nào ngủ được. Mà không những chỉ mỗi bản thân mình không ngủ được mà mình còn làm cho cả chồng và con không có được một giấc ngủ ngon, sáng nào cả nhà cũng dậy trong trạng thái như zoobie chẳng có sức sống. Blog trước mình có chia sẻ với các bạn là hồi nhỏ mình rất hay bị cảm, tịt mũi và ho cứ gọi là thường xuyên. Hai năm gần đây tình trạng củ...