Tuần trước mình vừa đi cắt tóc về. Lần này mình quyết định cắt thật ngắn, vì nhiều lý do, nhưng lý do lớn nhất chắc là để tiết kiệm thời gian và tiền bạc cho đợt cắt tóc kế tiếp, hihi.
Những lần trước khi đi cắt tóc về, có lần thì chồng chẳng hỏi han nói năng gì (hỏi ra mới biết là không nhận ra mình vừa đi cắt tóc hic), có lần thì bảo cắt gì mà ít thế, đã cắt phải cắt cho đáng chứ (chắc ý bạn í là "đáng đồng tiền bát gạo"). Thế mà lần này khi vừa thấy mình đi về bạn ấy thảng thốt: "Ôi sao cắt ngắn thế!" (ơ cái quái gì dzậy!)
Huy vừa được ba đón từ nhà trẻ về nhìn mẹ mắt không chớp 3 giây rồi bảo: ママの髪型へんだね!(tóc mẹ hôm nay sao khác lạ thế!). Mình hỏi anh: Thế không đẹp à Huy? Mẹ không kawaii (cute) à? Anh dừng một lúc rồi bảo: Mẹ vẫn cu-te hạt me, nhưng mà ít ít thôi. (đây là mình tự dịch, anh nói tiếng Nhật là 可愛いけど、ちょっとだけ)
Buổi tối lúc chị bé về nhà thì nhìn mẹ rồi bảo: con không thích kiểu tóc này của mẹ đâu (thẳng thắn gớm). Mình hỏi sao không thích, chị bảo mẹ để kiểu tóc này không giống mẹ (ママらしくないから、いやだ)Anh Huy nghe chị bảo vậy thì nói thêm: ママがパパになっちゃったね。(mẹ đã biến thành papa rồi nhỉ).
Thế rồi chị ấy khóc, bảo mẹ làm sao thì làm nhưng phải đổi ngay lại kiểu tóc trước. WTF? Làm thế nào để tóc vừa cắt dài ngay lại được đây? Mà vấn đề là làm sao tôi phải nghe lời mấy đồng chí này nhỉ? Tóc là tóc của tôi mà.
Mình hỏi vì sao chị bé không thích kiểu tóc này của mẹ, chị bé lại nói câu hồi nãy: ママらしくないから、いやだ (vì kiểu tóc này không giống mẹ, con không thích). Mình nói với chị rằng mẹ để kiểu tóc nào thì mẹ vẫn yêu con, mẹ vẫn là mẹ của con mà, con nói vậy thì mẹ buồn lắm. Nghe vậy chị bé lại càng khóc to hơn.
Đến lúc này anh Huy bay vào đả kích chị bé để bảo vệ mẹ: Kiki mà nói vậy là mẹ buồn đó. Nếu ở lớp có ai đó nói Kiki như vậy thì Kiki thấy thế nào. Kiki cũng buồn mà phải không?
(ミンちゃんがそう言ったらママ悲しいでしょう。お友達がそれをミンちゃんに言ったらミンちゃんがどんな気持ち?ミンちゃんも悲しいでしょう。だからそれを言ったらだめだよ)
Anh Huy thật là buồn cười, vì cái câu anh vừa nói là câu mình rất hay nói với anh, chỉ có thay Minh-chan (chị bé Kiki) bằng Huy thôi. Vì anh này có cái tật bạo ngôn ghê luôn, tức rất hay làm tổn thương người khác bằng lời nói của mình, có khi vô tình có khi cố ý, nên mình rất hay phải giải thích cho anh là không nên nói như vậy người khác sẽ buồn. Con hãy tưởng tượng nếu ai đó cũng nói những lời đó với con thì cảm giác của con thế nào. Lần này anh tua lại tất cả những gì mẹ nói với anh, thay Huy bằng chị bé.
Anh Huy nói xong với chị bé (tỏ vẻ mình rất người lớn, không làm tổn thương mẹ bằng những câu nhận xét về kiểu tóc mới của mẹ) thì chạy đến bên mình bảo Huy yêu mẹ lắm. Mình hỏi anh: Thế mẹ cắt tóc thế này có xinh không Huy ơi?
Huy trả lời: もちろん可愛いよ。これでも。(Tất nhiên là mẹ xinh rồi, kể cả với kiểu tóc này.)
Kể cả với kiểu tóc này cơ á? Hừm.
Chồng ngồi nghe ba mẹ con tấu hài với nhau xong thì an ủi mẹ: Mẹ đừng nghe chúng nó, mẹ cắt tóc này trẻ ra lắm.
Thế là mình hỏi bạn ấy: Thế có xinh ra không?
Bạn í trả lời: Mẹ thì lúc nào chẳng xinh. (Câu trả lời thông minh trong mọi hoàn cảnh, do đã được huấn luyện hơn 15 năm rồi).
***
Dù cả nhà có phản ứng thế nào đi nữa cũng không làm lung lay ý chí và làm mình hối hận vì quyết định cắt tóc. Thứ nhất mình biết tóc thì chẳng mấy hồi nó lại dài ra í mà, mình đâu cần buồn vui vì những thứ nhất thời như vậy. Thứ hai là mình biết rằng vẻ đẹp đích thực của mình là từ tâm hồn và thần thái mà ra, tóc tai hay quần áo chỉ là vỏ bọc ngoài tạm bợ mà thôi.
Mình có tâm hồn đẹp thì việc gì phải lo tóc dài hay tóc ngắn chứ, hihi.
"Tóc ngắn mắt bồ câu sáng ngời.
Tóc ngắn vì em vẫn thích mình xinh tươi.
Cớ gì em tóc dài.
Để cho em giống như bao nhiêu người."
P/s: Tối hôm đấy mình cắt tóc cho anh Huy, anh yêu cầu mẹ: Mẹ cắt cho em kiểu tóc của Otani Shohei nhé. Mẹ cắt sao cho em thành Otani nha mẹ. (Yêu cầu kinh không!)
Rồi lúc mình đang cắt thì thi thoảng anh lại hỏi kiểm tra: đến đâu rồi mẹ, em thành Otani chưa? Mẹ đừng cắt Huy thành お坊さん (thầy tu) nhé! :))
Huy ơi là Huy! Ôi Otani Sho-Huy của mẹ, yêu Otani Sho-Huy này lắm <3
Comments
Post a Comment