Tuần trước chị bé Kiki tròn 4 tuổi, lần đầu tiên được ba mẹ tổ chức sinh nhật cho (vì sinh nhật đúng thứ 7). Cũng là lần đầu tiên có bạn (bạn của bố mẹ và con của bạn của bố mẹ) đến tham gia sinh nhật cùng. Chị bé được thổi nến, ăn bánh sinh nhật, được hát chúc mừng sinh nhật (bài Happy birthday). Đó là giây phút trong ngày chị bé vui sướng nhất (còn hơn cả khi được nhận quà).
Sau khi bạn bè về hết, ba mẹ còn thắp nến lại 5, 6 lần cho chị bé thổi. Và tất nhiên mỗi lần thổi đều hát chúc mừng sinh nhật 2, 3 lần. Anh Huy thấy chị bé được thổi nến cũng đòi thổi cùng, thế là sinh nhật chị bé 4 tuổi có 4 cây nến thì chia cho anh 1 cây, chị bé thổi 3 cây. Nói chung hai chị em nhà này không quá quan trọng các con số, cứ có nến thổi và được hát chúc mừng sinh nhật là đời vui lắm rồi.
Mẹ làm công tác tư tưởng cho chị bé suốt một tuần trước sinh nhật, để chị bé ý thức được giờ mình sẽ sang 4 tuổi. Bây giờ hỏi Kiki mấy tuổi đã biết giơ 4 ngón tay lên và trả lời 4 tuổi (bằng tiếng Nhật).
Chị bé 4 tuổi đánh dấu nhiều tiến bộ và trưởng thành (khả năng lý luận với mẹ cũng tăng đáng kể). Sở thích đọc sách vẫn không hề thay đổi, giờ đã biết đọc chữ hiragana và katakana (nhờ công của mẹ Trang cả đấy, với âm mưu dạy chữ để chị có thể tự đọc sách, và để mẹ có thể đọc sách mẹ thích). Chị chăm đọc sách và nhớ nhanh, lại rất thích rập khuôn bắt chước những câu chuyện trong sách. Lúc nào chị cũng cố lái các trường hợp thực tế thành các câu chuyện trong sách chị đã thuộc và bắt mẹ phải đóng kịch giống như câu chuyện trong sách với chị. Chị cũng là người rất thích thiết lập các quy định và rất cố gắng để thực thi, giữ vững các quy định đó (tuy nhiều lúc các quy định lý lẽ của chị cứ đâm nhau choang choảng, nhưng những lúc đó chị cũng cố nghĩ ra những lý lẽ và quy định thêm vào để hợp lý hoá mọi thứ theo ý chị). Mẹ dạy chị không được nói to, làm ồn, khi làm gì sai bị bố mẹ mắng phải nói "em xin lỗi" bằng tiếng Việt. Thế là có nhiều lúc anh Huy nghịch bị bố mẹ mắng khóc tức tưởi (anh này lỳ lắm, khi mắng phải quát thật to không thì anh tưởng đang giỡn với anh) thì chị lại dỗ dành em rồi bảo ba mẹ phải nói "em xin lỗi" Misaki đi. Việc nói to giọng trong nhà là không được(大きな声を出しちゃダメ), dù bất cứ lý do gì. (hic, thấy nó nói cũng có phần đúng)
Chị bé còn nhất nhất tuân theo các khuôn mẫu trong từ ngữ như sau. Hai chị em chơi giành nhau đồ chơi dẫn đến đánh nhau (thường thì anh Huy đánh hoặc giật tóc chị bé) thì chị dặn anh Huy không được đánh chị, chị bảo chỉ có trống mới được đánh thôi(叩くのはたいこうだけ), anh kéo tóc chị thì chị bảo anh không được kéo tóc, chỉ có củ khoai mới được kéo thôi haha (do đọc cuốn sách về khoai có đoạn đi đào bới khoai lang dưới đất, phải kéo củ khoai từ dưới đất lên 引っ張るのは芋だけ) . Thấy mẹ lấy khăn giấy lau mặt xong thì vo khăn lại rồi ném khăn giấy vào thùng rác ở phía khá xa, nàng nghiêm mặt bảo rằng mẹ không được ném khăn giấy như vậy, chỉ có bóng với được ném thôi(投げるのはボールだけ).
Dọn đồ ăn ra nếu món chị thích thì chị khen lấy khen để (để được cho ăn), còn khi chị không thích thì chị bịa ra cả đống lý do như cay, đắng, chua... dù chưa hề nếm thử miếng nào. Chị bé lớn 4 tuổi nhưng vẫn chỉ thích ăn thịt, dị ứng rau. Thấy ba gắp rau cho thì bảo thôi no bụng rồi không ăn nữa, mẹ bảo ăn thì bắt chước mẹ bảo "ăn nhiều thì béo mất" (nhại thôi rồi). Thế là mẹ hỏi thử có ăn sữa chua không, ăn dâu không, thì chị lại sáng mắt gật đầu ăn liền Mẹ hỏi thế không phải Kiki no rồi à thì chị giả vờ quên chuyện no bụng với sợ béo, bày ra bao nhiêu lý lẽ mô tả việc mình thích ăn dâu thế nào (だって、イチゴが大好きだもん。甘くて美味しいもん。)
Sinh nhật chị mẹ tặng chị hai cuốn sách: một là cuốn ehon (truyện tranh trẻ con) về giáo dục giới tính mang tên わたしのはなし, hai là cuốn bách khoa toàn thư cho trẻ 4 tuổi. Có bạn nào thấy mẹ Trang chọn sách mang tính giáo dục cao và sớm quá không? Cuốn sách giáo dục giới tính là để chị học những bài học như không đi theo người lạ, biết giữ gìn bảo vệ cơ thể mình, phân biệt vùng nào người khác được chạm vào còn vùng nào là private zone. Nội dung không quá sức gay cấn dù nghe tiêu đề bộ sách hơi "căng", câu chuyện trong sách đơn giản phù hợp với độ tuổi này. Động cơ mua cuốn sách này cho chị là do mẹ Trang vẫn đau đáu không biết làm thế nào để có thể dạy con về vấn đề nhạy cảm này, đọc một câu nên mạng bảo rằng về giáo dục giới tính, bất kì lúc nào ba mẹ nghĩ là quá sớm để dạy con về nó thì đã quá trễ. Thế là mình quyết định bây giờ là lúc thích hợp để bắt đầu luôn. Để chị lớn hơn thì đôi lúc ba mẹ lại thấy ngại ngùng khi nói những chuyện này.
Kể một chút về những tò mò thắc mắc tuổi này của chị về giới tính. Hàng ngày đi tắm chị hỏi mẹ là chị được sinh ra từ đâu, mẹ bảo chị từ trong bụng mẹ rồi chui ra bằng đường ...mông thì chị kiên quyết phủ định, bảo rằng mình được sinh ra từ quả trứng cơ, quả trứng nở thì chị chui ra, ngoài chị còn có thêm một em gà con ra cùng nữa (what!?). Để thuyết phục chị, mẹ phải cho chị xem ảnh lúc mẹ mang bầu trước khi sinh, chỉ vào bụng mẹ to đùng đoàng bảo Kiki đã từng ở trong này nè. Chị xem ảnh không nói gì, đến hôm sau đi tắm thì chỉ vào ngực mẹ, hỏi có gì trong ngực mẹ mà to thế, trong ngực mẹ có em bé à? (ôi may chị không chỉ bụng mỡ của mẹ rồi hỏi có còn em bé nào trong đó nữa không). Mẹ giải thích với chị là ngực mẹ không chứa em bé, ngực mẹ có 筋肉 (cơ bắp) nên to vậy đó (chứ chẳng lẽ bảo là chứa toàn mỡ, dù nó chính xác hơn), rồi bảo lúc nào Kiki lớn thì ngực cũng to lên như mẹ vậy :D . Vụ kinniku (筋肉, cơ bắp)này cũng buồn cười, có hôm chị nhầm lẫn, chỉ vào ngực mẹ rồi bảo, ngực mẹ có ninniku(にんにく , tỏi) nên to thế phải không, làm mình cười rũ rượi. Trở lại vấn đề mẹ đã nhỡ bảo với chị là lớn lên ngực chị cũng to giống mẹ thế, thế là hôm sau đi tắm chị lại chỉ vào ngực mình rồi hỏi: mẹ ơi ngực em đã to lên chưa? Và ngày nào chị cũng hỏi như thế cả. Đợi mãi lâu không thấy to lên thì chị chỉ vào ngực mẹ rồi bảo: lớn lên mẹ cho em bộ ngực của mẹ nha(大きくなったらみんちゃんにあげる?). Mẹ bảo được rồi, lớn lên mẹ cho em hết, vì em là kho báu của mẹ mà. Thế là sau đó, hễ chị đòi cái gì thì cũng bảo: mẹ ơi, lớn lên mẹ cho em hết nhé, vì em là kho báu của mẹ mà phải không?
Cuốn sách trên thì nội dung khá đơn giản và ngắn gọn (chỉ dài khoảng 10 trang) nên chị bé đọc vèo cái hết, thuộc lòng hết cả sách nên đọc được vài lần thì chị cho anh Huy chơi (anh Huy thì cũng có vẻ không màng đến nội dung nhiều lắm, thấy có sách mới là thích).
Cuốn thứ hai: bách khoa toàn thư dày hơn 100 trang thì thấy lôi cuốn chị nhiều hơn. Tối nào chị cũng bắt mẹ đọc trước khi ngủ, sách dày hơn 100 trang mà lúc nào cũng bắt mẹ đọc từ trang đầu tiên (mục lục các bạn ạ), mẹ chỉ muốn khóc... (lẽ nào mình đã tính sai nước?) Chủ đề cuốn sách này rất rộng, bao gồm nội dung mô tả 4 mùa xuân hạ thu đông, các lễ hội truyền thống của Nhật, các loại hoa quả theo mùa đến các loại tàu xe, khủng long, động vật... Chị bé thích nhất trong cuốn sách là phần nói về các loại thời tiết và tên các loại mây. Chị cũng rất thích xem dự báo thời tiết trên tivi, đang ăn cơm mà nghe đến phần dự báo thời tiết là bỏ bát chạy lại xem ngay. Ước mơ tương lai là trở thành cô dự báo thời tiết trên tivi, có khả năng quyết định ngày mai trời mưa hay nắng (chị nghĩ thế). Anh Huy thỉnh thoảng được đọc ké cuốn sách 4 tuổi của chị thì lại rất thích những trang về khủng long và các loại động vật. Đúng là mỗi đứa một sở thích.
Thêm một điều phải ghi lại để khen chị đó là giờ đã biết tự đi vệ sinh, không cần ba mẹ đi kèm nữa. Áo quần cũng đã tự mặc được hoàn toàn, còn biết chọn áo quần theo ý mình. Chị rất thích áo đầm xoè kiểu công chúa. Cái áo đầm màu xám dì Như tặng năm ngoái giờ chị thích nhất, lúc nào mặc vào là chị biến ngay thành công chúa hát múa nhảy xoay chân suốt cả buổi. Những lúc này ước mơ khi lớn lên của chị bé là làm công chúa hoặc làm ninja theo như chương trình dành cho thiếu nhi buổi sáng mà chị hay xem, không còn làm cô dự báo thời tiết hay nha sĩ để chữa răng sâu cho mẹ nữa :)
Mẹ yêu em nhiều lắm nhé, chị bé đáng yêu của mẹ.
Sau khi bạn bè về hết, ba mẹ còn thắp nến lại 5, 6 lần cho chị bé thổi. Và tất nhiên mỗi lần thổi đều hát chúc mừng sinh nhật 2, 3 lần. Anh Huy thấy chị bé được thổi nến cũng đòi thổi cùng, thế là sinh nhật chị bé 4 tuổi có 4 cây nến thì chia cho anh 1 cây, chị bé thổi 3 cây. Nói chung hai chị em nhà này không quá quan trọng các con số, cứ có nến thổi và được hát chúc mừng sinh nhật là đời vui lắm rồi.
Mẹ làm công tác tư tưởng cho chị bé suốt một tuần trước sinh nhật, để chị bé ý thức được giờ mình sẽ sang 4 tuổi. Bây giờ hỏi Kiki mấy tuổi đã biết giơ 4 ngón tay lên và trả lời 4 tuổi (bằng tiếng Nhật).
Chị bé 4 tuổi đánh dấu nhiều tiến bộ và trưởng thành (khả năng lý luận với mẹ cũng tăng đáng kể). Sở thích đọc sách vẫn không hề thay đổi, giờ đã biết đọc chữ hiragana và katakana (nhờ công của mẹ Trang cả đấy, với âm mưu dạy chữ để chị có thể tự đọc sách, và để mẹ có thể đọc sách mẹ thích). Chị chăm đọc sách và nhớ nhanh, lại rất thích rập khuôn bắt chước những câu chuyện trong sách. Lúc nào chị cũng cố lái các trường hợp thực tế thành các câu chuyện trong sách chị đã thuộc và bắt mẹ phải đóng kịch giống như câu chuyện trong sách với chị. Chị cũng là người rất thích thiết lập các quy định và rất cố gắng để thực thi, giữ vững các quy định đó (tuy nhiều lúc các quy định lý lẽ của chị cứ đâm nhau choang choảng, nhưng những lúc đó chị cũng cố nghĩ ra những lý lẽ và quy định thêm vào để hợp lý hoá mọi thứ theo ý chị). Mẹ dạy chị không được nói to, làm ồn, khi làm gì sai bị bố mẹ mắng phải nói "em xin lỗi" bằng tiếng Việt. Thế là có nhiều lúc anh Huy nghịch bị bố mẹ mắng khóc tức tưởi (anh này lỳ lắm, khi mắng phải quát thật to không thì anh tưởng đang giỡn với anh) thì chị lại dỗ dành em rồi bảo ba mẹ phải nói "em xin lỗi" Misaki đi. Việc nói to giọng trong nhà là không được(大きな声を出しちゃダメ), dù bất cứ lý do gì. (hic, thấy nó nói cũng có phần đúng)
Chị bé còn nhất nhất tuân theo các khuôn mẫu trong từ ngữ như sau. Hai chị em chơi giành nhau đồ chơi dẫn đến đánh nhau (thường thì anh Huy đánh hoặc giật tóc chị bé) thì chị dặn anh Huy không được đánh chị, chị bảo chỉ có trống mới được đánh thôi(叩くのはたいこうだけ), anh kéo tóc chị thì chị bảo anh không được kéo tóc, chỉ có củ khoai mới được kéo thôi haha (do đọc cuốn sách về khoai có đoạn đi đào bới khoai lang dưới đất, phải kéo củ khoai từ dưới đất lên 引っ張るのは芋だけ) . Thấy mẹ lấy khăn giấy lau mặt xong thì vo khăn lại rồi ném khăn giấy vào thùng rác ở phía khá xa, nàng nghiêm mặt bảo rằng mẹ không được ném khăn giấy như vậy, chỉ có bóng với được ném thôi(投げるのはボールだけ).
Dọn đồ ăn ra nếu món chị thích thì chị khen lấy khen để (để được cho ăn), còn khi chị không thích thì chị bịa ra cả đống lý do như cay, đắng, chua... dù chưa hề nếm thử miếng nào. Chị bé lớn 4 tuổi nhưng vẫn chỉ thích ăn thịt, dị ứng rau. Thấy ba gắp rau cho thì bảo thôi no bụng rồi không ăn nữa, mẹ bảo ăn thì bắt chước mẹ bảo "ăn nhiều thì béo mất" (nhại thôi rồi). Thế là mẹ hỏi thử có ăn sữa chua không, ăn dâu không, thì chị lại sáng mắt gật đầu ăn liền Mẹ hỏi thế không phải Kiki no rồi à thì chị giả vờ quên chuyện no bụng với sợ béo, bày ra bao nhiêu lý lẽ mô tả việc mình thích ăn dâu thế nào (だって、イチゴが大好きだもん。甘くて美味しいもん。)
Sinh nhật chị mẹ tặng chị hai cuốn sách: một là cuốn ehon (truyện tranh trẻ con) về giáo dục giới tính mang tên わたしのはなし, hai là cuốn bách khoa toàn thư cho trẻ 4 tuổi. Có bạn nào thấy mẹ Trang chọn sách mang tính giáo dục cao và sớm quá không? Cuốn sách giáo dục giới tính là để chị học những bài học như không đi theo người lạ, biết giữ gìn bảo vệ cơ thể mình, phân biệt vùng nào người khác được chạm vào còn vùng nào là private zone. Nội dung không quá sức gay cấn dù nghe tiêu đề bộ sách hơi "căng", câu chuyện trong sách đơn giản phù hợp với độ tuổi này. Động cơ mua cuốn sách này cho chị là do mẹ Trang vẫn đau đáu không biết làm thế nào để có thể dạy con về vấn đề nhạy cảm này, đọc một câu nên mạng bảo rằng về giáo dục giới tính, bất kì lúc nào ba mẹ nghĩ là quá sớm để dạy con về nó thì đã quá trễ. Thế là mình quyết định bây giờ là lúc thích hợp để bắt đầu luôn. Để chị lớn hơn thì đôi lúc ba mẹ lại thấy ngại ngùng khi nói những chuyện này.
Cuốn sách trên thì nội dung khá đơn giản và ngắn gọn (chỉ dài khoảng 10 trang) nên chị bé đọc vèo cái hết, thuộc lòng hết cả sách nên đọc được vài lần thì chị cho anh Huy chơi (anh Huy thì cũng có vẻ không màng đến nội dung nhiều lắm, thấy có sách mới là thích).
Cuốn thứ hai: bách khoa toàn thư dày hơn 100 trang thì thấy lôi cuốn chị nhiều hơn. Tối nào chị cũng bắt mẹ đọc trước khi ngủ, sách dày hơn 100 trang mà lúc nào cũng bắt mẹ đọc từ trang đầu tiên (mục lục các bạn ạ), mẹ chỉ muốn khóc... (lẽ nào mình đã tính sai nước?) Chủ đề cuốn sách này rất rộng, bao gồm nội dung mô tả 4 mùa xuân hạ thu đông, các lễ hội truyền thống của Nhật, các loại hoa quả theo mùa đến các loại tàu xe, khủng long, động vật... Chị bé thích nhất trong cuốn sách là phần nói về các loại thời tiết và tên các loại mây. Chị cũng rất thích xem dự báo thời tiết trên tivi, đang ăn cơm mà nghe đến phần dự báo thời tiết là bỏ bát chạy lại xem ngay. Ước mơ tương lai là trở thành cô dự báo thời tiết trên tivi, có khả năng quyết định ngày mai trời mưa hay nắng (chị nghĩ thế). Anh Huy thỉnh thoảng được đọc ké cuốn sách 4 tuổi của chị thì lại rất thích những trang về khủng long và các loại động vật. Đúng là mỗi đứa một sở thích.
Thêm một điều phải ghi lại để khen chị đó là giờ đã biết tự đi vệ sinh, không cần ba mẹ đi kèm nữa. Áo quần cũng đã tự mặc được hoàn toàn, còn biết chọn áo quần theo ý mình. Chị rất thích áo đầm xoè kiểu công chúa. Cái áo đầm màu xám dì Như tặng năm ngoái giờ chị thích nhất, lúc nào mặc vào là chị biến ngay thành công chúa hát múa nhảy xoay chân suốt cả buổi. Những lúc này ước mơ khi lớn lên của chị bé là làm công chúa hoặc làm ninja theo như chương trình dành cho thiếu nhi buổi sáng mà chị hay xem, không còn làm cô dự báo thời tiết hay nha sĩ để chữa răng sâu cho mẹ nữa :)
Mẹ yêu em nhiều lắm nhé, chị bé đáng yêu của mẹ.



Comments
Post a Comment