Skip to main content

Một Trải Nghiệm trên Sân Khấu

Dạo này mình bận nhiều việc quá, nên chẳng có thời gian để viết. Có nhiều chuyện muốn kể nhưng lại chưa có đủ thời gian để ngồi chiêm nghiệm những thứ đã xảy ra, nên viết nhiều bài nhưng vẫn để ở trạng thái draft chứ chưa publish được, hic.

Hôm qua mình đã hoàn thành xong một cột mốc công việc của tháng 9. Vì đã nhỡ nhận lời nên nhất quyết làm đến cùng, dù đã có những lúc mình gần như bùng nổ ở giữa chặng đường vì thấy thời gian quá bí bách và mọi thứ thật ngạt thở.

Bình thường thì khi xong chuyện gì chắc cũng phải lên đăng đàn fb để báo cáo tổng kết cho thiên hạ anh em coi, nhưng giờ vì mệt quá và lâu lắm cũng chẳng có hứng mở fb nên mình tự viết vài dòng để ghi nhớ kỉ niệm cho riêng mình.

Do nhiều duyên đưa đẩy, mình nhận lời tham gia phiên dịch Nhật - Việt cho một sự kiện về ehon và kamishibai trong chuỗi các sự kiện của chương trình Lễ hội VN tại Nhật Bản ở tỉnh Kanagawa vừa qua. Chương trình chỉ kéo dài 2 tiếng, nhưng lên kế hoạch đến cả mấy tháng trời. Lúc đầu mình chỉ nhận nhiệm vụ dịch cho một chị người VN sang Nhật để trình bày tác phẩm kamishibai của mình, nhưng những phút cuối vì corona nên chị không sang được. Chị tham gia online nên mình thành người VN duy nhất đứng ở sân khấu lèo lái câu chuyện cho nó có không khí và dấu ấn của người VN.

Nói thật thì để đánh giá lại buổi event ngày hôm qua, cho điểm tổng của cả chương trình chắc là 8/10. Mình thấy event nói chung đã truyền tải được nội dung và những câu chuyện xung quanh kết nối văn hóa Việt - Nhật, những người đến tham gia cũng đã có những phút giây vui vẻ và biết thêm nhiều điều thú vị về VN. Công sức chuẩn bị của đội ngũ staff người Nhật bao gồm các cô giáo ở nhà trẻ là rất lớn, mình chỉ là một mắc xích nhỏ và đơn giản là đại diện cho đội ngũ để đứng trên sân khấu dẫn dắt câu chuyện.

Đánh giá về bản thân mình thì mình cũng cho mức điểm 8/10 (không biết chấm vậy có bị cho là thiên vị bản thân quá không? Bạn chồng có chiếu cố đến xem sau khi mình năn nỉ, xong chương trình hỏi thế nào thì bạn bảo "cũng được"). Sau khi sự kiện kết thúc mình nhận được nhiều lời khen từ đội ngũ ban tổ chức và kể cả những khán giả nhiệt tình nán lại sau chương trình để nói chuyện hỏi han. Đó thật sự là một niềm vui lớn. 

Tuy nhiên, thường thì tất cả các sự kiện xảy ra, mình thường đánh giá performance dựa trên trải nghiệm của bản thân chứ ít khi dựa trên feedback của người khác, kể cả đó là sếp hay chồng đi chăng nữa. Mức 8 điểm không phải là cao với một đứa hay cầu toàn như mình (từ nhỏ đến lớn làm bài kiểm tra mà bị 9 điểm là về nhà đập đầu vào gối khóc nè. Giỡn đó, chứ mình chưa hâm đến mức vậy đâu :D). Nhưng lần này mình tạm chấm 8 điểm vì thấy mình đã vượt qua được những mặc cảm của bản thân như là mình không nói được giọng HN, những lo lắng vẩn vơ như giọng Huế của mình không biết lên mic thì nó thế nào, mọi người nghe có hiểu không. Mình đã tự tin và là chính mình trên sân khấu, dù rằng đây chỉ là một sân khấu nhỏ tầm 50 người. Mình thích cái cách mình tự tin và là chính mình như thế trên sân khấu. Mình không có nhiều dịp nói qua mic, nên lần nào mình cũng hồi hộp lo lắng không biết cái giọng của mình lên mic thì nó ra sao. Hôm qua thì nghe nó cũng tạm ổn, không sến sụa cho lắm. Xong chương trình bác trưởng BTC hỏi chắc mình phải kinchou (hồi hộp) lắm. Mình bảo không, chẳng hồi hộp tẹo nào cả (thiệt luôn a). Kiểu như cá được thả xuống nước cứ tung tăng thôi.

Toàn cảnh sân khấu. Mình đứng dịch cùng với tác giả ehon nổi tiếng của Nhật cô Nagano Hideko. Cô năm nay đã ngoài 80 nhưng vẫn rất khỏe và dí dỏm.


Zoom cận cảnh :)) Ảnh bạn chồng chụp cho để kỉ niệm dù điện thoại sắp hết pin. Luôn cám ơn bạn ấy lúc nào cũng đồng hành ủng hộ mình hết sức.

Có 2 điểm trừ cho phần dịch của mình là có vài lúc mình đơ ra vì không tìm được từ tiếng Việt dịch cho đúng nghĩa. Khi ở trên sấn khấu thì tiếng Nhật đến nhanh hơn tiếng Việt, nên thực sự mà nói thì mình thấy nói tiếng Nhật tự tin và thoải mái hơn tiếng Việt. Vì có nhiều lúc mình bí từ tiếng Việt nên phần dịch của mình không được súc tích, suôn sẻ và thoát ý cho lắm. Và mình nhận ra một điều là khi mình nói gì mà thấy chưa truyền tải được hết ý hoặc sợ người đối diện chưa hiểu là mình hay lặp đi lặp lại, thành ra đôi lúc gây nhàm chán và rối rắm cho người nghe. Đây cũng có thể do mình không có đủ thời gian để chuẩn bị cho nội dung chương trình bằng tiếng Việt. Mình đã quen với cách suy nghĩ và cảm nhận trực tiếp bằng tiếng Nhật, mình không có giai đoạn chuyển nghĩa mọi thứ qua tiếng Việt trong đầu nên mình vẫn chưa thể làm lưu loát việc dịch trực tiếp Việt - Nhật. Cái này cần một quá trình huấn luyện để đầu óc có thể quen với việc lưu chuyển giữa hai ngôn ngữ. Đây là điểm mạnh của những người phiên dịch chuyên nghiệp. Tuy mình chưa làm tốt hoàn toàn, nhưng mình cũng tạm hài lòng với nó vì mình chấp nhận sự thật là mình không được đào tạo và có kinh nghiệm cho công việc này.

Điểm thì cũng đã chấm, event thì cũng đã kết thúc. Có những thứ bây giờ đối với mình nó không phải ở kết quả nữa. Dù trước kia có thể đã lên fb báo cáo công tư này nọ nhưng giờ mình thấy câu hỏi quan trọng nhất đối với mình là mình đã làm nó, vậy mình có vui khi làm việc đó không? Chỉ có vậy thôi. Kết quả event thế nào, thành công ra sao, người ta nhìn nhận về mình thế nào cũng chỉ là một chuyện rất nhỏ trong cái trải nghiệm đó.

Tuy lúc chuẩn bị làm event này thì mình cũng không có mấy hứng thú và nhiệt tâm lắm, vì nói thật mình không phải là một đứa hay tự hào về nguồn gốc VN của mình. Vậy nên bảo mình nói chuyện về VN, PR đất nước quê hương với người Nhật là một điều mình hoàn toàn không muốn. Mình ở Nhật đủ lâu để nhìn hai đất nước một cách chân thật, mình đã bỏ thói quen so sánh giữa hai nước, không còn hay so sánh hai nền văn hóa cũng như việc nâng đất nước này lên dìm đất nước kia xuống. Mỗi nước có một hoàn cảnh khác nhau, và mỗi văn hóa có một điểm hay và điểm dở, không có thứ gì là ưu việt hơn thứ kia. Nó chỉ là nó mà thôi. Văn hóa là kết quả của một chuỗi những yếu tố lịch sử, nhân hòa, địa lợi, và một ít ngẫu nhiên của tạo hóa. Không có văn hóa nào hay và tốt hơn một văn hóa nào. Đất nước cũng vậy, con người cũng vậy. (Do vậy giờ mình khá dị ứng với những bài viết tâng bốc bên này và dè bỉu bên kia, kể cả là tâng bốc Nhật hay Việt.)

Để trả lời thành thật cho câu hỏi mình có enjoy sự kiện với cương vị người host chương trình không, thì mình trả lời là có. Đây là một bản thể mình muốn trở thành nhưng đã giấu nó đi vì những mặc cảm và những nhút nhát. Khi có cơ hội thể hiện thì cái bản thể đó lại trồi về. Mình đam mê những vũ công khiêu vũ, những nghệ sĩ chơi đàn, những diễn giả kể chuyện... những người đứng trên sấn khấu và cống hiến cho khán giả performance của họ. Performance đó là một phần tâm hồn họ, một phần bản thể của họ. Trên cương vị khán giả hay trên cương vị người biểu diễn, mình luôn bị hút hồn vào nó. (Đó là lý do mình hay đốt tiền đi xem show là vậy đấy :D)

"There are only two types of people in the world

The one who entertain, the one who observe

Well baby, I'm a put-on-a-show kind of girl

Don't like the back seat, gotta be first!"

 (Circus - Britney Spears. Bài hát yêu thích nhất của mình từ nàng ấy)

Hẹn một ngày nào đó mọi người đến tham dự talk show (chém gió) của Amazing Amy nhé :))



Khi về thì hai chị em đòi đi rope way qua cảng Yokohama. Chụp với con gái yêu nhất trần đời của mẹ <3 Mẹ mong con cũng có niềm vui đứng trên sân khấu giống mẹ.

Comments

  1. Tự chấm 10 điểm đi chị : ))))

    ReplyDelete
    Replies
    1. Thanks em nhé, em mà làm cô giáo chấm điểm là học trò thương cô lắm đấy :))

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...