Skip to main content

Là Thời Điểm Để Bắt Đầu

Dạo này ít có thời gian để viết blog quá, vì đang mãi mê chinh chiến và yêu đương

Đọc truyện Đông-ki-xốt xong chỉ nhớ mỗi một cụm từ này. Hồi đó thấy ông Đông-ki này hâm hâm dở dở, mãi không chịu lớn mà lúc nào cũng như trẻ con. Nhưng giờ mới biết, trẻ con mới là những người sống nhiệt tình và nồng cháy nhất. "Mãi mê chinh chiến và yêu đương" chính là đang hăng say trải nghiệm cuộc đời, là đang cháy hết mình cho những gì diễn ra trước mắt. Và bây giờ mình có cảm giác là mình cũng đang "mãi mê chinh chiến và yêu đương" đến độ không có thời gian để viết blog luôn các bạn ạ.

***

Hồi hai năm trước (năm 2021) mình quyết định nghỉ việc để dành thời gian viết sách. Mình luôn mong mỏi ước ao viết được một cuốn sách riêng của mình, về cuộc đời mình, về những trải nghiệm của mình. Thấy xung quanh ai mà viết được sách xuất bản là mình bồn chồn lắm luôn, nghĩ rằng chẳng lẽ đời mình (cũng giải nhất học sinh giỏi văn của tỉnh chứ bộ) mà lại không sáng tác ra được cái gì hay sao. Càng nghĩ càng thấy bứt rứt, bực bội, nên sau hơn một năm vùng vằng giãy dụa thì quyết định nghỉ việc kĩ sư Hóa để sống cho niềm đam mê viết lách (và ăn bám chồng). Lúc đấy, mình nghĩ là mình sẽ lấy một năm "break year" để viết cuốn sách của đời mình, sau đó sẽ đi làm lại để kiếm tiền vì không muốn làm gánh nặng cho chồng mãi.

Mong mỏi viết sách không phải là ước mơ gần đây xuất phát do việc chán đi làm, mà đó là giấc mơ mình đã mang từ hồi còn đọc báo Hoa Học Trò và Mực Tím. Lúc còn đi làm mình vẫn thường bóng gió với những người ở công ty về dự định viết sách của mình, tất nhiên không đả động gì đến chuyện nghỉ việc. Có anh làm cùng cũng có sở thích viết (hay viết mấy cái status trên facebook để chọc cười mọi người) bảo rằng anh cũng mơ đến ngày xuất bản được cuốn sách mà có tiền nhuận bút hơn lương của DuPont để khỏi phải đi làm nữa. Lúc nghe anh nói thế thì mình nghĩ rằng ôi anh này chỉ viết vì tiền, chẳng phải viết vì đam mê như mình (và tự nâng bản thân lên trong lòng một tí - trẻ trâu thôi rồi).

Mình cũng có chia sẻ ước mơ này cho bà sếp khá thân (bà ấy là người phỏng vấn mình vòng 2 và quyết định nhận mình vào bộ phận). Bà ấy bảo dự định hay quá, rất ủng hộ em. Rồi bà hỏi ngay: "Cuốn sách em dự định viết thuộc thể loại fiction hay non-fiction?" Bị nghe hỏi vậy mình ớ ra một vài giây, vì sự thật là mình chưa bao giờ suy nghĩ nghiêm túc về nội dung mình muốn viết, chỉ nghĩ đến việc mình muốn viết một cái gì đấy thôi. "Only speak when you have something to say, not when you want to say something." - một lời khuyên mình đọc đâu đó cũng lâu lắm rồi. Ấy thế mà mình thì chỉ muốn write something chứ chưa có ý tưởng nào cho something to write cả.

***

Cái khát khao cháy bỏng viết cái gì đó trong mình là có thật. Mình muốn viết, muốn viết về một cái gì đó. Và đề tài dễ nhất để viết mà không phải nhọc công tìm hiểu chính là... viết về cuộc đời mình. Chưa kể rằng nếu được xuất bản, nó còn giải quyết "khâu oai" cho cái tôi (ego) của mình nữa. Khi chia sẻ ước mơ cháy bỏng đó với chồng - người hiểu rõ mình nhất, đôi khi còn hơn bản thân mình - bạn ấy đã rất thẳng thắn: 

"Mẹ viết văn thì được, chứ kinh nghiệm sống thì còn non và xanh lắm. Viết về cuộc đời mẹ thì ai cần đọc." Rồi bạn í dụ dỗ mình cứ trau dồi ngòi bút ở blog, rồi sau này cơ hội chín muồi thì viết hồi kí về Cuộc đời Hoạt động và Cách mạng của NVK :)) (đảm bảo nội dung sâu sắc cùng những pha hành động khỏi chê luôn).

Mình do dự đắn đo chuyện nghỉ việc cũng hơn cả một năm trời. Và lý do nghỉ việc là để dành thời gian cho viết lách. Thế mà khoảng thời gian một năm sau khi nghỉ việc là thời gian mình ít đụng đến blog nhất. Và giờ sau hơn 2 năm nghỉ việc, vẫn chưa một trang sách nào trong cuốn sách về cuộc đời mình được viết. Vì sao lại thế? Mình còn nhớ là vào một ngày đẹp trời khi đang thiết kế mấy cái ảnh cho TAKIBENI, một bức ảnh với câu nói dưới đây lướt qua mắt mình:

Before you write about Life, you must live it first.

(Trước khi viết về cuộc sống, hãy thực sự sống đã.)

Câu trên giáng cho mình một cái tát khỏi cơn mơ mộng làm nhà văn. Mình đã biết được bao nhiêu, đã trải nghiệm bao nhiêu về cuộc đời mà đòi viết về nó?

Có những câu nói bâng quơ không biết của ai trên trời rơi xuống mà nó thay đổi cả những dự định to lớn trong cuộc đời mình như thế đấy. Hồi phân vân nghỉ việc ngay hay cố gắng đi làm để kiếm tiền tích trữ, câu "Time is not money, Time is Life" của thầy Sadhguru cũng thôi thúc mình không thể trì hoãn việc nghỉ việc. Nghỉ việc để viết sách, thế mà cũng chỉ vì một câu nói "Before you write about life, you must live it first" mà dự định viết sách bị trì hoãn lại - để dành thời gian cho việc trải nghiệm sống. 

***

Sau năm 2022 lên bờ xuống ruộng, và gần nửa năm 2023 sống "không mục đích" (theo lời chồng mình, vì sống không làm việc là không cống hiến cho ai cả, nên là không có mục đích gì cả), hiện nay mình cảm nhận là mình đang tiến gần hơn đến cuộc sống - thứ mà mình vẫn luôn muốn viết về nhưng chưa bao giờ hiểu sâu sắc về nó. Tuy vẫn còn rất non và xanh, nhưng so với 2 năm trước lúc mới nghỉ việc thì mình nghĩ mình cũng đã chín (và bầm dập) hơn rất nhiều, hay đây chính là thời gian thích hợp để mình bắt đầu giấc mơ mà mình hằng ao ước nhỉ? Mình sẽ viết, viết về những trải nghiệm và những con người mình gặp gỡ. Nhưng không phải viết để in sách, để tô vẽ cho bản thân, mà viết để chiêm nghiệm và sẻ chia. Viết để mình "chín" qua từng câu chuyện và từng con chữ.

Mình sẽ đặt tag "How I find my truth" cho những câu chuyện đó. Các bạn đọc thân yêu chờ đón nhé!


Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...