Skip to main content

Công chúa bé nhỏ nay đã lớn: Kiki 3 tuổi 2 tháng

Nàng Kiki của mẹ giờ lớn và biết nhiều nhiều lắm, bao nhiêu thói hư tật xấu của mẹ, nàng copy hết không chừa thứ gì :)

Buổi sáng thấy mẹ thay áo quần là nàng cũng tất bật chạy đến tủ áo quần của mình, lôi hết váy vóc ra đòi thay áo quần để kịp đi với mẹ (dù không cần biết là mẹ đi đâu, cứ mẹ đi đâu là em phải theo đó). Thấy mẹ mặc váy là nàng cũng đòi phải mặc được váy công chúa giống mẹ vậy. Đã thế, nàng thấy mẹ đánh phấn là cũng bảo mẹ ơi cho em đánh với, thấy mẹ bôi son cũng bảo mẹ ơi cho em bôi với. Mỗi lần được mẹ nhắm cho chút phấn hoặc bôi cho chút son là cười phơi phới: ミンちゃん素敵でしょう!  (Kiki xinh quá mẹ ơi)

Buổi tối trước khi đi ngủ mẹ lôi tạp chí Phụ nữ ra đọc, ảnh bìa tạp chí chụp hình cô diễn viên đẹp lộng lẫy không tì vết. Mẹ chỉ ảnh bìa rồi hỏi, Kiki ơi ai đó. Nàng suy nghĩ một lúc rồi trả lời: "Mama". Ui chao không uổng công mẹ mang nặng đẻ đau nuôi em khôn lớn (hihi). Kiki nói xong thấy mẹ cười như được mùa thì đệm thêm ママ、きれいだね (Mẹ đẹp lắm) :D

Tranh thủ tuần này được nghỉ nên buổi chiều mình quyết tâm chạy bộ. Chiều nay lúc định thay áo quần để đi chạy thì bị nàng phát hiện. Dù nàng đang ăn cơm món yêu thích ba nấu nhưng thấy mẹ manh động (bỏ đi chơi một mình, theo như quan sát của nàng) là nàng dỗi không chịu ăn nữa, cứ đòi nằng nặc đi chạy với mẹ. Mình phải xuống nước bảo nàng thôi mẹ không đi nữa, em ăn hết cơm rồi chút hai mẹ con mình đi chợ nào. Bón cho nàng ăn xong thì dắt nàng đi qua cửa hàng đối diện nhà mua sữa cho hai cha con uống. Đi dạo xong thấy tâm trạng nàng khuây khoả, nghĩ chắc nàng quên chuyện lúc nãy rồi, mình lại âm mưu lập kế thay áo quần đi chạy lại. Ba nàng cũng ủng hộ bằng cách mở ti-vi cho nàng coi để đánh lạc hướng không cho nàng biết mẹ đi.
Mọi chuyện thành công cho đến khi mình đi chạy về, vừa mở cửa vào nhà thì đã nghe nàng hỏi liên hồi: Mẹ đâu rồi, mẹ đâu rồi? Thấy mẹ về đang đi vệ sinh thì chạy xộc ngay vào toilet, nhìn mẹ chỉ trỏ: "Mẹ vừa đi chơi về phải không?" (Cứ thấy mẹ thay áo quần ra khỏi nhà là bảo rằng mẹ đi chơi thôi)
Rồi nàng thủ thỉ: ミンちゃん、悲しくなってきちゃった (Mẹ ơi em buồn lắm). ミンちゃん泣いた (Mẹ ơi lúc nãy em khóc đó). Sau đó ba em mới kể lể sự tình là sau khi mẹ đi, nàng dù đang say sưa coi tivi nhưng chợt nhận ra sự thật "đau lòng" đó, bỗng dưng ngồi khóc lóc bù lu bù loa lên kinh khủng lắm. Ba bảo rằng từ nay mẹ có đi thì cũng đi trước mặt em, đừng lén đi như thế em có cảm giác bị ... mẹ lừa (bỏ rơi), em buồn lắm.

Ôi cô con gái của mẹ. Mẹ xin lỗi nhé. Em mẹ lớn và tình cảm quá. Không thấy mẹ là em buồn em khóc ha. Rồi còn đợi mẹ về để kể cho mẹ nghe là em đã buồn và đã khóc như thế nào nữa. Yêu và thương em lắm.

Ba em thấy thế cũng bảo, con nít hay nhỉ, buồn thì bảo là buồn, khóc thì bảo là khóc, thật thà hết biết. Thế mà từ bao giờ người lớn đã không còn thật thà được như thế nữa?

Ôi tự dưng đang ăn cơm mà ba em phát ngôn câu "so deep" quá mẹ cũng không biết trả lời sao. Kiki của mẹ, em đừng lớn vội nhé. Cứ trẻ trung ngây thơ hồn nhiên như thế nhé, ba mẹ yêu em nhiều! <3 


Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....