Skip to main content

How a Simple Happiness Can Save the World

Hôm qua vừa xem chương trình phóng sự trên TV về vụ một ông chồng giết cả gia đình gồm vợ và 5 đứa con nhỏ rồi tự tử nhưng bất thành. Trong lúc ngồi tù đợi ngày xét xử thì ông được gặp bà Nakatani là mẹ của một cô gái bị giết bởi một người bạn cùng trường lúc sắp tốt nghiệp. Cuộc gặp gỡ của một tội phạm và một người ở phía nạn nhân, tuy là hai vụ án hoàn toàn khác nhau - nhưng có một điểm chung là cả hai đều day dứt về việc làm thế nào để đền tội (償う) . Bà Nakatani day dứt về việc này vì người đã giết con gái bà - cậu sinh viên cùng khoá - đã tự vẫn trong lúc trốn chạy sau khi gây tội, cho nên bà không có cơ hội để biết được nguyên nhân của vụ án. Bà luôn nghĩ rằng cái chết của cậu sinh viên đó - tuy là dấu chấm hết cho cuộc đời cậu ấy - không thể chuộc được tội ác mà cậu đã gây ra với con gái bà. Để chuộc tội/đền tội, người gây án đó phải sống, phải ăn năn, phải sám hối, phải đối diện với lỗi lầm mà mình đã gây ra; cái chết chỉ là một phương án trốn tránh và giải thoát hoàn toàn ích kỉ.

Và đó cũng là thông điệp mà bà gửi đến ông chồng tội lỗi kia. Dù ông ấy có bị kết án tử hình, có bị xử tử đi chăng nữa thì ông cũng không thể chuộc lại hết tội lỗi tày trời mà mình đã gây ra. Ông phải biết đối diện với những việc mình làm trong quãng đời (ngắn ngủi) còn lại của mình, không ngừng sám hối (có thể cả dày vò) về nó.

Cuộc đối thoại của bà Nakatani với ông chồng đó như sau.

- Nếu tất cả mọi người trên đời này, ai cũng cảm nhận được hạnh phúc, thì các tội ác như vậy sẽ không xảy ra.
- "Hạnh phúc" mà bà nói, cụ thể là cái gì?
Đó là khi ngước nhìn bầu trời trong xanh, thấy rằng bầu trời thật đẹp. Đó là khi nghe tiếng chim hót, thấy rằng tiếng chim hót thật hay. Đó là hạnh phúc.

Nghe đến vậy, ông chồng rưng rưng nước mắt. 

"Đúng vậy, thưa bà. Nếu trước cái ngày định mệnh đó, tôi cũng có thể cảm nhận được niềm hạnh phúc như bà nói, thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ có thể gây ra tội ác như vậy..."

Hạnh phúc khi nhìn thấy mây bay, hạnh phúc khi nghe tiếng chim hót. Hạnh phúc giản dị vậy thôi nhưng có thể cứu sống được bao nhiêu người, có thể làm cho thế giới tốt đẹp hơn biết bao nhiêu.


Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....