Skip to main content

Life is not a race

Hôm nay thứ bảy, chị bé đi học bơi cùng bố, mình năn nỉ chồng cho Huy đi cùng để mình được ở nhà một mình hihi. Ai nói gì thì nói, nhưng mình thấy dù mình yêu chồng con cỡ nào đi nữa cũng mong có một vài giây phút thảnh thơi ở nhà một mình không bị ai quấy rầy.

Chỉ có được 1 tiếng thảnh thơi thôi, mà phân vân không biết làm gì đến gần 10 phút, mất 1/5 cuộc đời roài haizza. Người mệt và buồn ngủ lắm, nhưng nghĩ nếu ngủ giờ thì tối không ngủ được nên thôi. Nghĩ muốn đọc sách nhưng rồi lại phân vân không biết nên đọc cuốn nào vì có hàng chục cuốn đang đọc lỡ dỡ... Thế là ngồi mở máy tính ra ghi lại vài dòng thôi vậy.

Năm ni mục tiêu chỉ là sống sót qua năm nên không có đặt KPI là viết bao nhiêu blog, đọc bao nhiêu sách cả. Tháng 1 cũng đã gần kết thúc, nghĩa là mình cũng đã sống sót qua 1/12 năm rồi.

Đầu năm nay một suy nghĩ lởn vởn (vừa mới tra từ điển để xem "lởn vởn" hay "lỡn vỡn" mới đúng chính tả, lúc đầu viết dấu ngã, tra xong thì sửa lại thành dấu hỏi) trong đầu mình rằng, hay là năm ni thử ...buông xem sao. Buông ở đây là buông bỏ. Mà buông bỏ cái gì chứ? 

Buông bỏ cố gắng.

Hồi tháng 12 năm ngoái trong những ngày đi làm về mệt rũ rượi, mình ngồi trên tàu mở điện thoại chỉ biết gõ vào khung tìm kiếm của Google mấy chữ: God help me!!! Và mình đọc được một bài viết của một người mẹ đơn thân phải một mình nuôi ba đứa con. Bà viết bà đã cố gắng rất nhiều để vượt qua những vất vả về tài chính, về thời gian, về sức khỏe, và cả về tinh thần. Bà tập yoga, bà tập thiền, bà đọc kinh thánh, bà đi nhà thờ... nhưng không thứ nào có thể giúp bà. Bà ấy cũng đã gào lên bao nhiêu lần câu "God help me!" và thất vọng khi không thấy tiếng nói nào vọng về.

"I believed I had tried everything I could, but nothing worked. But in the end I realized that there was something I haven't tried. That is... try not trying, try not making effort on my own but put everything on God's hand and let it happen."

Việc duy nhất bà ấy đã không thử đó là thử từ bỏ cố gắng. Phó mặc tất cả cho Chúa Trời và chấp nhận mọi chuyện xảy ra như nó phải vậy.

Bà ấy bảo rằng sau khi nhận ra điều đó bà đã cho phép bản thân không gồng mình, không chống chọi với cuộc đời nữa. Và đó là giây phút bà biết rằng bà đã nghe được câu trả lời của Chúa. Leave the rest to Him.

***

Hồi đầu năm nay nhà mình đi nhà sách cùng với cậu em trai, hỏi nó muốn đọc sách gì trong năm nay nó bảo hot trend năm nay là Stoicism. Chủ nghĩa khắc kỉ. Mình không lạ gì về đề tài này (vì năm ngoái có google một ít về nó). Năm ngoái mình cũng đã muốn tăng tính kỉ luật của bản thân nên có mua một cuốn sách về đề tài này. Đọc cũng được 80% rồi nhưng không đủ kỉ luật để đọc hết 100%  rồi thực hành (nhục chưa). Stoicism là hot trend của muôn đời chứ không phải của năm nay thôi đâu.

Mình trở lại với cái suy nghĩ lãn vãn quanh đầu mình những ngày đầu năm nay. Mình nghĩ rằng, năm nay mình sẽ quyết làm thử một cái mới, cái mà từ trước giờ có thể mình đã đôi lần làm nhưng chưa triệt để. Năm nay mình sẽ lấy đó làm chủ đề cho năm.

Chủ đề của năm nay sẽ là: không gắng gồng, không cố gắng. Tập yêu thương, nhẫn nại, và dễ chịu (bao gồm chút chiều chuộng) bản thân hơn. 

Nghe có vẻ dễ nhưng đối với mình không dễ chút nào. Vì từ hồi nhỏ mình đã bị gieo (hoặc tự gieo) vào đầu suy nghĩ rằng phải luôn luôn cố gắng, luôn luôn nỗ lực. Cố gắng nỗ lực để làm gì thì không biết, để làm con ngoan trò giỏi trong mắt bố mẹ và thầy cô chăng? Mình đã tự nghĩ rằng lười biếng là đức tính xấu nhất không được mắc phải. Và làm việc gì lúc nào mình cũng bắt bản thân phải cố gắng để đạt đến mức độ hoàn hảo (dù không bao giờ đạt được). Mình không cho phép bản thân nghỉ ngơi quá lâu vì mình thấy mặc cảm tội lỗi của việc không cố gắng và nỗi lo sợ bị thế giới bỏ lại sau lưng.

But, 

Life is not a race. Live it with your pace.

Mình nghĩ rằng mình đã cố gắng cả cuộc đời từ lúc đi học đến giờ rồi, và mình thừa nhận nó giúp mình tôi luyện tính tự giác và tự học, đạt được một số thành quả nho nhỏ trong cuộc sống. Nhưng đời còn dài mà (hi vọng thế), chỉ một năm thôi (xem như thí nghiệm năm nay vậy) mình cho phép bản thân sống chây lười một tí. 

Chồng mình hay bảo: buồn ngủ thì cứ ngủ (dù mình muốn ngủ nhưng lại sợ ngủ nhiều sẽ bị chây lười), đói bụng thì cứ ăn (muốn ăn ngon nhưng sợ bếu), thích đi chơi thì cứ đi (thích trải nghiệm ở một nơi xa nhưng sợ tốn tiền với lại sợ máy bay rơi hoặc tàu chìm hichic). Những nỗi sợ và cảm giác tội lỗi kéo mình ở lại, khiến mình bỏ mặc những thứ đôi lúc cơ thể hoặc tâm hồn đang kêu gào khóc thiết.

"Nhặt kiếm lên và đi vào rừng thẳm" - đây là câu nói yêu thích của mình. Giờ mình nhận ra, để có thể "nhặt kiếm lên" thì phải đặt kiếm xuống cái đã. Năm nay mình sẽ thử nghiệm rằng nếu mình buông kiếm thì sẽ như thế nào. Dù sao cũng chỉ một năm thôi mà, kết quả tệ quá thì sang năm sẽ tự biết điều chỉnh mà cố gắng lại thôi.

Chứ không thì lúc nào mình cũng phải sống với tâm thế cố gắng để tiến lên. "Cuộc đời như chiếc xe đạp, nếu bạn không tiến về phía trước bạn sẽ ngã." Ok fine. Ngã thì sao nào. Đạp mệt quá thì xuống xe nghỉ chút có sao đâu.

Năm nay không cố gắng nữa. Không đạp xe nữa. Không chạy bộ nữa. Không cần tiến lên, chỉ ngồi một chỗ tập yoga thôi. Không cần tốt hơn nữa, vì bây giờ mình đã tốt rồi (và mình luôn luôn tốt như vậy - Chúa nói).

I'm enough. Yes I'm enough without any effort.

Chủ đề năm nay sẽ là một năm không cố gắng. Mình sẽ nghỉ ngơi đến lúc nào thấy khỏe thì đi tiếp. Không cần đọc sách, không cần học thêm cái này cái kia hay viết bài này bài khác. Cứ để trạng thái tự nhiên thế xem sẽ ra sao. 

Rồi có gì thì sang năm tính tiếp! :D

P/s: Mình vẫn (dự định) đi làm (công việc hiện tại) đến cuối năm nay song song với việc không cố gắng làm thêm cái gì nữa vì chắc không đủ năng lượng và thời gian nữa. Viết thêm không bạn chồng vào đọc lại lo mình nghỉ việc năm nay thì anh ấy lại căng thẳng :))

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...