Skip to main content

Ba Mươi Lăm Tuổi Đời

Tuần này mình đi làm lại rồi nên không có nhiều thời gian update blog, lời hứa phần hai của Ba người thầy vĩ đại các bạn chờ mình tí nhé.

Vì hôm nay là ngày đặc biệt - Tanabata - ngày Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau nên mình muốn chuyển chủ đề tí. Hồi bé chẳng biết Ngưu Lang là ai, Chức Nữ là người phương nào, nhưng chỉ nghe nói đến việc hai người yêu nhau mà bị ngăn cấm, mỗi năm chỉ được gặp một lần sao mà thấy thương chi lạ. Buổi chiều hôm nay đi ra ngoài trời nắng chói chang, thầm nghĩ ôi nắng vậy thì năm nay Lang công tử và Nữ cô nương không biết có gặp nhau được không ta? Nhưng rồi sực nhớ là sáng nay trời có mưa, tự dưng đang buồn lại vui trở lại vì nghĩ có mưa là có cầu vồng để hai người gặp nhau rồi. Buổi sáng trời mưa rồi hội ngộ, giờ chắc đang mở tiệc ăn mừng nên buổi chiều mới nắng chói chang thế này. Nghĩ vậy là dù có đi bộ giữa trời nắng chói chang cũng thấy lòng vui phơi phới (chuyện của ai không liên quan gì đến mình cả thế mà cũng vui).

Nói đến Tanabata phải nói đến điều nguyện ước. Điều ước năm nay của Kiki là trở thành bác sĩ, còn của anh Huy là trở thành người lái tàu. Hai đứa con của mình kiểu mẫu quá trời, trong khi bạn bè nó toàn ước có thật nhiều đồ chơi, được đi Disneyland, hoặc muốn trở thành siêu nhân (Ultraman) thôi hà :D Điều ước của mình là năm nay đủ sức khỏe để thực hiện hết những lời hứa mà mình đã nhận. Thật tình là đầu năm lo rảnh rỗi quá nên ai nhờ gì cũng nhận hết, giờ nửa năm mà thấy gần liêu xiêu rồi.

Thật ra hôm nay ngày Tanabata cũng đặc biệt đấy, nhưng không đặc biệt bằng việc hôm nay là ngày trước ngày sinh nhật của mình 1 ngày haha. Sắp Happy Birthday to bạn Trang rồi, yeah. Kiki và Misaki mấy hôm nay còn chạo rạo hơn cả mẹ, suốt ngày hỏi sinh nhật mẹ thì mẹ có đi làm không, mấy giờ mẹ đón hai đứa, khi nào ăn bánh kem, khi nào thổi nến, ... Cái chị Kiki trằn trọc nhất là không biết sẽ đi mua bánh kem lúc nào, vì sinh nhật mẹ vào ngày trong tuần nên ba mẹ phải làm việc đến chiều tối vậy thì cửa hàng đóng cửa mất sao! Còn anh Huy thì hỏi mẹ là sinh nhật mẹ thì mẹ có lên nhà trẻ để chơi với anh như sinh nhật anh không? Anh tưởng sinh nhật ai cũng như sinh nhật anh í :D (Năm nay sinh nhật anh ấy đúng ngày 保育参観日 nên mẹ lên trường với anh).

Sinh nhật năm nào mình cũng cố gắng viết một blog về nó, chỉ nhằm để đánh dấu và ghi nhớ năm đó đã làm gì thôi. Giờ đọc lại các bài viết những năm trước (34 tuổi, 33 tuổi, 32 tuổi, 31 tuổi) thấy thời gian tuy có trôi đi nhưng về cơ bản mình chẳng đổi khác mấy. Những lăn tăn trăn trở ba hay bốn năm trước giờ nó vẫn y hệt như vậy. Nói một cách tích cực là trái tim vẫn trẻ trung như ngày nào, một cách thẳng thắn là mình vẫn rất dở hơi (và không) biết bơi các bạn ạ. Lúc mở máy viết blog này, suy nghĩ mãi không biết nên đặt tiêu đề gì, định đặt Chông chênh 35 nhưng nghĩ là năm nào mà chẳng chông chênh, làm như chỉ có mỗi năm nay mới thế. Đọc lại các bài viết trước thì thấy đã chông chênh từ năm 30 tuổi rồi haizzz.

Thôi update tình hình sinh nhật năm nay cái nhỉ.

Năm ngoái sinh nhật nghỉ việc công ty. Năm nay sinh nhật đi làm lại cũng đúng công ty đó, vị trí đó, nhưng lương giảm một nửa (à vì mình chỉ đi làm 2.5 ngày/tuần mà thôi). Hôm đầu tiên đến lại công ty, gặp mọi người thì phản ứng đầu tiên của mọi người là: "chào em" (như một đồng nghiệp thường ngày hay gặp), sau mấy giây đầu kịp xử lý thì là "Ơ nhưng mà hình như em" (đã nhận ra có cái gì đó bất bình thường ở đây), "chẳng phải là em đã..."(không tiện nói ra lời nên chỉ để trống vậy, kiểu điển hình của người Nhật).

Mình đáp ngay luôn: dạ vâng ạ, em đã nghỉ việc, cũng vào tháng này năm ngoái, giờ hôm nay em cũng vừa quay lại công việc ạ. 

"Ồ ồ thế à, chào mừng em quay lại."

Những người thân quen thì sẽ hỏi thêm là vì sao quay lại. Ý họ muốn hỏi là làm thế nào mà mình quay lại. Mình năn nỉ sếp quay về xin cho làm nhân viên hợp đồng hay sao? Mình bảo là sếp ngỏ ý rủ mình quay lại, rồi mình nhận lời, chỉ đơn giản vậy thôi.

Thật ra mình biết có những lời nói và những đàm tiếu và cả những phán xét về sự xuất hiện bất thình lình của mình ở trong công ty như thế này. Những người ngày trước biết lý do vì sao mình ra đi sẽ đặt một câu hỏi lớn rằng vì sao mình quay lại? Công việc làm ăn của mình thất bại và mình cần tiền nên đi làm lại? Một số người có thể sẽ có một chút bất mãn vì sự dễ dãi của sếp đối với mình khi cứ cho một đứa nhân viên khi chán thì bỏ, khi muốn thì quay lại... Vì sếp mình ở TQ nên nội tình giữa mình và sếp cũng ít ai biết. Mà mình cũng chẳng muốn thanh mình thanh nga nhiều. 

Vì sao mình quay lại? Mình nghĩ câu hỏi đó chẳng quan trọng bằng câu hỏi Mình làm được gì cho công ty khi quay lại? Làm được việc thì mọi người sẽ tự biết lý do, còn không được việc thì mình cũng chẳng cần phải biện bạch làm gì. Dẫu sao việc mọi người nghĩ mình quay lại công ty vì tiền cũng không sai tẹo nào.

Thật ra nỗi sợ hãi của mình khi đi làm lại ngày đầu tiên là phải đối mặt và giải thích với mọi người về những nội hàm đằng sau một năm vừa qua. Nhưng thật ra thì mình cũng chỉ quá lo lắng mà thôi, ai trong công ty cũng quá bận rộn và chẳng thừa thời gian để đi lăng xăng chuyện của người khác. Mình cũng đã cố trấn an bản thân không tự gieo vào đầu những suy nghĩ của người khác, không quan tâm đến việc cả thế giới nghĩ sao về mình. Cứ bình tĩnh tự tin mà sống thôi.

Thời gian càng ngày càng eo hẹp. Nhưng có vậy mới thấy đáng sống hơn. Sống vui từng giây từng phút từng ngày. Rồi khi nhìn lại sẽ thấy chẳng có gì để hối tiếc hay phải biện minh cho những gì đã xảy ra cả. Cứ thế mà sống thôi nhỉ.

Time is free, but it's priceless. You can't own it, but you can use it. You can't keep it, but you can spend it. Once you've lost it, you can never get it back.

(Harvey MacKay)

Happy birthday to Trang, yeahhhhh!


Comments

  1. Chúc chị luôn khoẻ để thực hiện dc mọi dự định tốt đẹp ạ ^^

    ReplyDelete
  2. Hi c Trang. Chúc c luôn mạnh khỏe, vui vẻ, yêu đời, bình an nhé. Sinh Nhật em 6/7 nè. Hy vọng một ngày nào đó lại được gặp lại anh chị ạ

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cám ơn em nhé. Vậy là chị em mình sinh cùng tháng rồi. Happy Birthday cho những cô gái sinh tháng 7 nào :))

      Delete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Ba bài học từ chuyến đi về Việt Nam

Chuyến về Việt Nam ba tuần nghỉ Tết Dương lịch 2026 không cho mình câu trả lời lớn lao nào. Nhưng nó giúp mình rút ra ba bài học nho nhỏ – và mình muốn mang chúng theo cùng mình trong hành trang đổi mới của năm nay. 1. Vứt bớt đồ đi Lúc về Huế, mình thấy nhà ba mẹ mình quá nhiều đồ. Mà đa số những đồ đó – theo như mình thấy – thì rất ít khi dùng tới, hoặc có khi chẳng bao giờ dùng. Ba mình có thói quen tích góp. Nhà bên cạnh sửa nhà bỏ ra tấm gương cũ không dùng nữa, ba cũng đem về cất, với suy nghĩ “để sau này nhà mình sửa thì có sẵn, khỏi mua”. Cứ thế, đồ đạc chất dần lên như núi, mà nhà thì chật nên không gian càng thêm bí bách. Ở nhà ba mẹ, mình rất bực. Mình cứ khuyên ba mẹ là bỏ bớt đi, vứt bớt đi những thứ không cần thiết. Cái mình cần bây giờ là không gian cho nhà thông thoáng, chứ không phải là số lượng đồ để sở hữu. Đồ cũ hỏng không dùng nữa thì cho được thì cho, vứt được thì vứt, để phong thủy trong nhà lên. Nhưng khi sang lại Nhật và nhìn vào căn nhà của mình, mình mới thấy...

Những ông bố cuối tuần

Trước đây mình vẫn hay nhăn mặt càu nhàu mỗi lúc chồng đi làm về muộn. Mình hay tính thời gian một ngày 24 tiếng, chồng ra khỏi nhà lúc 7h rưỡi sáng, về nhà lúc tầm 10h đêm, vậy thời gian một ngày chồng dành cho gia đình là bao nhiêu, chưa kể thời gian về nhà chỉ toàn để ngủ. Công chúa nhỏ dạo này 2 tuổi, đã biết gọi bố mỗi lúc vào giường nằm không thấy bố đâu. Chợt nghĩ con cái lớn nhanh như thổi, nếu những lúc này bố không ưu tiên dành thời gian cho con, đến lúc con lớn hơn tí nữa bố có muốn chơi với con thì sợ lúc đó con cũng chẳng cần. Có lần chồng hỏi: "Em có muốn một người chồng thăng tiến, thành công trong công việc và có nhiều tiền đưa về cho vợ không?" Biết mình vốn thích tiền (hihi) nên chàng gắn "từ khoá" vào câu hỏi; nhưng mình chỉ thở dài, nhìn vào mắt chồng rồi bảo: "Em chỉ muốn một người chồng hàng ngày đi làm 7h tối về với vợ con thôi. Thật đấy." Chồng lẳng lặng đáp: "Không thể em à"... Mình cũng biết tính trách nhiệm và mong ...

Làm gì để tìm thấy an yên khi trong lòng dậy sóng?

Dạo này mình ít viết bài trên blog, biết là có nhiều người ghé thăm mà không thấy update tình hình, sorry các bạn nhé. Tình hình là ... rất tình hình bà con à (viết xong câu này thấy nhớ đến Chí Trung trong chương trình Gặp nhau cuối tuần, rồi lại tự hỏi không biết năm nay có Táo quân không. Nghe đồn Chí Trung đã có vợ mới, đời thay đổi chóng mặt quá ><). Mấy tuần vừa rồi bạn Trang trải qua nhiều sóng gió lắm. Ups với downs liên tục, giằng xé nội tâm dữ dội (nghe gay cấn như review phim hành động không hihi). Nhưng giờ thì cũng đỡ nhiều rồi, có lẽ do gặp được yoga và một cuốn sách về yoga rất hay. Thứ cứu rỗi mình trong lúc tăm tối không phải là tiền bạc, sự nghiệp, danh vọng... mà là yoga và reading. Vậy thì sao mình phải bỏ thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời mình để đi tìm kiếm tiền tài, xây dựng sự nghiệp, danh vọng chứ? Thường thì khi có nhiều biến cố trong nội tâm, bạn Trang sẽ mở blog và viết để chia sẻ cho đỡ nặng lòng. Nhưng lần này bạn không viết được vì tốc độ biến c...