Dạo này nàng Kiki bước vào thời kì ẩm ương mà người ta gọi là "khủng hoảng tuổi lên 3". Suốt ngày luôn miệng "ちがうわ" ("không phải") và "イヤだよ" ("không thích"). Ở nhà mình không bao giờ nói những từ này, vì quán triệt chỉ dùng những từ ngữ tích cực để nói với con thôi, thế nhưng ... cái gì đến rồi cũng phải đến.
Đây là đoạn đối thoại sáng nay của nàng với mẹ, sau khi ba đã đi làm. Đầu tiên là chuyện ăn sáng.
- Kiki ơi, ăn sáng nào.
- Không ăn sáng đâu.
- Không ăn sáng à? Thiệt hông?
Mẹ bỏ đi làm việc khác, mấy phút sau quay lại với nàng.
- Không ăn cơm thì ăn udon nhé, mẹ làm udon nè.
- Không ăn udon đâu. Mẹ ăn đi.
- Ừ thế mẹ ăn nhé.
- Mẹ ơi em ăn udon.
- Thế ngồi vào ghế ăn nào.
- Không ngồi vào ghế ăn đâu.
- Nhưng không ngồi vào ghế thì không ăn được.
- Không ăn sáng đâu, không ăn sáng đâu.
Vâng, cô không ăn thì tôi ăn. Mẹ bê chén cơm của mình ra ngồi ghế sofa ăn, vừa ăn vừa cố gắng nói to cho nàng nghe thấy: "ôi ngon quá, ngon quá". Nàng thấy mẹ ăn thì mon men chạy đến nhón chân lên xem mẹ ăn gì :) Mẹ nhìn sang hỏi: "Kiki ăn không?" thì nàng vừa lắc đầu vừa cười điệu cười rất đểu giả: "Không ăn đâu. Không ăn đâu."
Được một hồi mẹ lại hỏi:
- Thế Kiki có ăn sữa chua không?
- Không ăn sữa chua đâu.
- Không ăn sữa chua thiệt à?
- Không ăn đâu.
Mẹ quay ngoắt đi làm việc khác. Nàng thấy thế tọt ngay từ trên giường xuống, lạch bạch chạy theo chân mẹ:
- Ăn sữa chua mẹ ơi.
- Thế ngồi vào ghế ăn sữa chua nhé.
Nàng lon ton đi lấy cái ghế bé con hay ngồi xem tivi, mẹ bảo là ghế đó không phải ghế ngồi ăn, rồi chỉ vào ghế ngồi ăn bảo mẹ bồng nàng vào nhé. Nàng lại đỏng đảnh:
- Không ngồi ghế đó đâu.
- Nhưng không ngồi ghế này thì không ăn sữa chua được.
- Không ăn sữa chua nữa.
Ồ vâng. Hiệp hai của nàng đây. Mẹ cũng suy nghĩ mất mấy giây không biết có nên chiều nàng, cho nàng ngồi ghế kia ăn không. Nhưng rồi mẹ kiên quyết là không ngồi ghế ăn thì không ăn. Và thế là sáng nay nàng đi học với cái bụng đói rỗng không.
Hết chuyện ăn sáng thì đến chuyện thay áo quần đi học. Biết nàng đang tâm trạng khó chịu, mẹ lẳng lặng đi thay áo quần trước. Nàng nằm chơi trên giường thấy mẹ lấy áo quần để thay thì khóc lóc bảo mẹ không được thay áo quần (wtf?).
Mẹ vẫn kiên nhẫn dịu dàng:
- Em không thay áo quần thì thôi, mẹ phải thay áo quần vì mẹ muốn đến trường phải đẹp :D
- Không phải, không phải. Không thích đâu. (Rồi, điệp khúc của nàng đây)
Mẹ thay áo quần xong thì đi lấy áo quần để thay cho nàng. Nàng vừa thấy mẹ lấy áo quần thì giãy nảy lên:
- Đã nói là không thay áo quần rồi mà. Không thay áo quần đâu.
- Em không thích bộ này à. Thế em thích bộ nào ra chọn cho mẹ mặc cho nào.
Nàng tọt xuống giường cầm lấy bộ đồ mẹ soạn sẵn ...vứt đi luôn (hừm) rồi ra ngăn kéo của mình móc ra một ...cái váy. Điều mẹ lo ngại đã đến, nàng chọn đúng đồ mà không thể mặc lên trường được (trường không cho mặc váy và áo đầm đi học vì sợ vướng sẽ ngã té) nên không biết phải giải thích thế nào cho nàng thoả mãn đây. Mẹ cố gắng đánh lạc hướng bằng cách lấy thêm mấy chiếc quần khác nữa, rồi xếp cùng với chiếc váy và bảo em chọn mặc cái nào nào. Và một lần nữa nàng lại chỉ cái váy, hichic.
Mẹ lại ân cần giải thích là vì hôm nay không mặc váy đi học được, hay để cái váy này lúc về nhà mẹ thay cho em nhé. Nàng nhất quyết không chịu, bù lu bù loa lên. Mẹ cố gắng đánh lạc hướng lần nữa, giấu chiếc váy đi rồi cầm tay nàng chỉ vào ngăn áo quần: "Em chọn quần đi mẹ mặc cho nào." Nàng khóc lóc nhưng biết là không thể không mặc quần nên đưa tay vào chọn bừa một cái. Mẹ không thể để mất cơ hội ngàn vàng này, chụp ngay cái quần đó và mặc vào cho nàng trong vòng ba nốt nhạc.
Xong quần rồi đến áo. Mẹ sợ như trường hợp cái váy nên đã cẩn thận mở ngăn chỉ để áo thôi, bảo nàng chọn đi. Nàng lắc đầu quầy quậy, rồi chỉ tay vào ngăn đựng áo đầm, hichic. Mẹ lại phải đánh lạc hướng bằng cách:
- Em mặc áo hồng hay áo vàng hè? Hay áo đỏ hè?
- Nàng lắc đầu tiếp: "Ứ, không mặc cái gì cả đâu."
Mẹ lại hít một hơi sâu (nam mô a di đà phật), lấy lại bình tĩnh.
- Em không thích mặc áo à.
- Chỉ mặc màu hồng thôi. Pink pink!
- Ừ thế mẹ chọn áo hồng đẹp nhé.
- Không mặc áo hồng này đâu.
Rồi cái điệp khúc đó lặp đi lặp lại vài lần. Mẹ miệng vừa giỗ dành tay vừa thay áo cho nàng. Nàng bị mẹ ép thay áo, thay xong rồi vẫn cứ chỉ vào cái áo mếu máo với mẹ: "Không mặc áo hồng đâu, không mặc áo hồng đâu." Mẹ vờ như không nghe thấy ôm nàng vào lòng rồi bảo: "Nào, mình đi thôi nào!"
Nàng thấy mẹ đi cũng lẽo đẽo chạy theo, đến cửa thì lại bắt đầu hiệp mới:
"Không mang giày đâu, không mang giày đâu." (What the hell???)
Mẹ lại hít một hơi thật sâu, nhanh trí đánh lạc hướng tiếp:
- A hôm nay trời mưa Kiki mang cái ô của Kiki đi học nhé.
Nàng dạo này được mẹ cho tự cầm ô đi nên thích lắm, nghe thấy thế chụp ngay cái ô từ tay mẹ, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống cho mẹ mang giày (Sao mình thấy mình thông minh thế chứ?).
Cuối cùng thế là sau hơn một tiếng đánh vật với nàng, ba mẹ con cũng ra được khỏi nhà. Và trời dù chưa mưa, vẫn có một cái nấm lùn chạy tưng tưng trong bãi đỗ xe, tay cầm ô đi rất háo hức, mặt tươi cười như chưa có giọt nước mắt nào rơi mấy phút trước đó.
Ôi cô bé của mẹ lớn thật rồi. Đỏng đảnh như thế sau này phải lấy được người chiều vợ hơn ba chiều mẹ nha cô! Yêu cô lắm lắm <3
Đây là đoạn đối thoại sáng nay của nàng với mẹ, sau khi ba đã đi làm. Đầu tiên là chuyện ăn sáng.
- Kiki ơi, ăn sáng nào.
- Không ăn sáng đâu.
- Không ăn sáng à? Thiệt hông?
Mẹ bỏ đi làm việc khác, mấy phút sau quay lại với nàng.
- Không ăn cơm thì ăn udon nhé, mẹ làm udon nè.
- Không ăn udon đâu. Mẹ ăn đi.
- Ừ thế mẹ ăn nhé.
- Mẹ ơi em ăn udon.
- Thế ngồi vào ghế ăn nào.
- Không ngồi vào ghế ăn đâu.
- Nhưng không ngồi vào ghế thì không ăn được.
- Không ăn sáng đâu, không ăn sáng đâu.
Vâng, cô không ăn thì tôi ăn. Mẹ bê chén cơm của mình ra ngồi ghế sofa ăn, vừa ăn vừa cố gắng nói to cho nàng nghe thấy: "ôi ngon quá, ngon quá". Nàng thấy mẹ ăn thì mon men chạy đến nhón chân lên xem mẹ ăn gì :) Mẹ nhìn sang hỏi: "Kiki ăn không?" thì nàng vừa lắc đầu vừa cười điệu cười rất đểu giả: "Không ăn đâu. Không ăn đâu."
Được một hồi mẹ lại hỏi:
- Thế Kiki có ăn sữa chua không?
- Không ăn sữa chua đâu.
- Không ăn sữa chua thiệt à?
- Không ăn đâu.
Mẹ quay ngoắt đi làm việc khác. Nàng thấy thế tọt ngay từ trên giường xuống, lạch bạch chạy theo chân mẹ:
- Ăn sữa chua mẹ ơi.
- Thế ngồi vào ghế ăn sữa chua nhé.
Nàng lon ton đi lấy cái ghế bé con hay ngồi xem tivi, mẹ bảo là ghế đó không phải ghế ngồi ăn, rồi chỉ vào ghế ngồi ăn bảo mẹ bồng nàng vào nhé. Nàng lại đỏng đảnh:
- Không ngồi ghế đó đâu.
- Nhưng không ngồi ghế này thì không ăn sữa chua được.
- Không ăn sữa chua nữa.
Ồ vâng. Hiệp hai của nàng đây. Mẹ cũng suy nghĩ mất mấy giây không biết có nên chiều nàng, cho nàng ngồi ghế kia ăn không. Nhưng rồi mẹ kiên quyết là không ngồi ghế ăn thì không ăn. Và thế là sáng nay nàng đi học với cái bụng đói rỗng không.
Hết chuyện ăn sáng thì đến chuyện thay áo quần đi học. Biết nàng đang tâm trạng khó chịu, mẹ lẳng lặng đi thay áo quần trước. Nàng nằm chơi trên giường thấy mẹ lấy áo quần để thay thì khóc lóc bảo mẹ không được thay áo quần (wtf?).
Mẹ vẫn kiên nhẫn dịu dàng:
- Em không thay áo quần thì thôi, mẹ phải thay áo quần vì mẹ muốn đến trường phải đẹp :D
- Không phải, không phải. Không thích đâu. (Rồi, điệp khúc của nàng đây)
Mẹ thay áo quần xong thì đi lấy áo quần để thay cho nàng. Nàng vừa thấy mẹ lấy áo quần thì giãy nảy lên:
- Đã nói là không thay áo quần rồi mà. Không thay áo quần đâu.
- Em không thích bộ này à. Thế em thích bộ nào ra chọn cho mẹ mặc cho nào.
Nàng tọt xuống giường cầm lấy bộ đồ mẹ soạn sẵn ...vứt đi luôn (hừm) rồi ra ngăn kéo của mình móc ra một ...cái váy. Điều mẹ lo ngại đã đến, nàng chọn đúng đồ mà không thể mặc lên trường được (trường không cho mặc váy và áo đầm đi học vì sợ vướng sẽ ngã té) nên không biết phải giải thích thế nào cho nàng thoả mãn đây. Mẹ cố gắng đánh lạc hướng bằng cách lấy thêm mấy chiếc quần khác nữa, rồi xếp cùng với chiếc váy và bảo em chọn mặc cái nào nào. Và một lần nữa nàng lại chỉ cái váy, hichic.
Mẹ lại ân cần giải thích là vì hôm nay không mặc váy đi học được, hay để cái váy này lúc về nhà mẹ thay cho em nhé. Nàng nhất quyết không chịu, bù lu bù loa lên. Mẹ cố gắng đánh lạc hướng lần nữa, giấu chiếc váy đi rồi cầm tay nàng chỉ vào ngăn áo quần: "Em chọn quần đi mẹ mặc cho nào." Nàng khóc lóc nhưng biết là không thể không mặc quần nên đưa tay vào chọn bừa một cái. Mẹ không thể để mất cơ hội ngàn vàng này, chụp ngay cái quần đó và mặc vào cho nàng trong vòng ba nốt nhạc.
Xong quần rồi đến áo. Mẹ sợ như trường hợp cái váy nên đã cẩn thận mở ngăn chỉ để áo thôi, bảo nàng chọn đi. Nàng lắc đầu quầy quậy, rồi chỉ tay vào ngăn đựng áo đầm, hichic. Mẹ lại phải đánh lạc hướng bằng cách:
- Em mặc áo hồng hay áo vàng hè? Hay áo đỏ hè?
- Nàng lắc đầu tiếp: "Ứ, không mặc cái gì cả đâu."
Mẹ lại hít một hơi sâu (nam mô a di đà phật), lấy lại bình tĩnh.
- Em không thích mặc áo à.
- Chỉ mặc màu hồng thôi. Pink pink!
- Ừ thế mẹ chọn áo hồng đẹp nhé.
- Không mặc áo hồng này đâu.
Rồi cái điệp khúc đó lặp đi lặp lại vài lần. Mẹ miệng vừa giỗ dành tay vừa thay áo cho nàng. Nàng bị mẹ ép thay áo, thay xong rồi vẫn cứ chỉ vào cái áo mếu máo với mẹ: "Không mặc áo hồng đâu, không mặc áo hồng đâu." Mẹ vờ như không nghe thấy ôm nàng vào lòng rồi bảo: "Nào, mình đi thôi nào!"
Nàng thấy mẹ đi cũng lẽo đẽo chạy theo, đến cửa thì lại bắt đầu hiệp mới:
"Không mang giày đâu, không mang giày đâu." (What the hell???)
Mẹ lại hít một hơi thật sâu, nhanh trí đánh lạc hướng tiếp:
- A hôm nay trời mưa Kiki mang cái ô của Kiki đi học nhé.
Nàng dạo này được mẹ cho tự cầm ô đi nên thích lắm, nghe thấy thế chụp ngay cái ô từ tay mẹ, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống cho mẹ mang giày (Sao mình thấy mình thông minh thế chứ?).
Cuối cùng thế là sau hơn một tiếng đánh vật với nàng, ba mẹ con cũng ra được khỏi nhà. Và trời dù chưa mưa, vẫn có một cái nấm lùn chạy tưng tưng trong bãi đỗ xe, tay cầm ô đi rất háo hức, mặt tươi cười như chưa có giọt nước mắt nào rơi mấy phút trước đó.
![]() |
| Áo hồng bị mẹ ép mặc, quần tự chọn trong giận dỗi. Chỉ có cái ô là thích nhất thôi :) |
Ôi cô bé của mẹ lớn thật rồi. Đỏng đảnh như thế sau này phải lấy được người chiều vợ hơn ba chiều mẹ nha cô! Yêu cô lắm lắm <3

Comments
Post a Comment