Skip to main content

Công chúa đỏng đảnh

Dạo này nàng Kiki bước vào thời kì ẩm ương mà người ta gọi là "khủng hoảng tuổi lên 3". Suốt ngày luôn miệng "ちがうわ" ("không phải") và "イヤだよ" ("không thích"). Ở nhà mình không bao giờ nói những từ này, vì quán triệt chỉ dùng những từ ngữ tích cực để nói với con thôi, thế nhưng  ... cái gì đến rồi cũng phải đến.

Đây là đoạn đối thoại sáng nay của nàng với mẹ, sau khi ba đã đi làm. Đầu tiên là chuyện ăn sáng.

- Kiki ơi, ăn sáng nào.
- Không ăn sáng đâu.
- Không ăn sáng à? Thiệt hông?

Mẹ bỏ đi làm việc khác, mấy phút sau quay lại với nàng.

- Không ăn cơm thì ăn udon nhé, mẹ làm udon nè.
- Không ăn udon đâu. Mẹ ăn đi.
- Ừ thế mẹ ăn nhé.
- Mẹ ơi em ăn udon.
- Thế ngồi vào ghế ăn nào.
- Không ngồi vào ghế ăn đâu.
- Nhưng không ngồi vào ghế thì không ăn được.
- Không ăn sáng đâu, không ăn sáng đâu.

Vâng, cô không ăn thì tôi ăn. Mẹ bê chén cơm của mình ra ngồi ghế sofa ăn, vừa ăn vừa cố gắng nói to cho nàng nghe thấy: "ôi ngon quá, ngon quá". Nàng thấy mẹ ăn thì mon men chạy đến nhón chân lên xem mẹ ăn gì :) Mẹ nhìn sang hỏi: "Kiki ăn không?" thì nàng vừa lắc đầu vừa cười điệu cười rất đểu giả: "Không ăn đâu. Không ăn đâu."

Được một hồi mẹ lại hỏi: 
- Thế Kiki có ăn sữa chua không?
- Không ăn sữa chua đâu.
- Không ăn sữa chua thiệt à?
- Không ăn đâu.

Mẹ quay ngoắt đi làm việc khác. Nàng thấy thế tọt ngay từ trên giường xuống, lạch bạch chạy theo chân mẹ:
- Ăn sữa chua mẹ ơi.
- Thế ngồi vào ghế ăn sữa chua nhé.

Nàng lon ton đi lấy cái ghế bé con hay ngồi xem tivi, mẹ bảo là ghế đó không phải ghế ngồi ăn, rồi chỉ vào ghế ngồi ăn bảo mẹ bồng nàng vào nhé. Nàng lại đỏng đảnh:
- Không ngồi ghế đó đâu.
- Nhưng không ngồi ghế này thì không ăn sữa chua được.
- Không ăn sữa chua nữa.

Ồ vâng. Hiệp hai của nàng đây. Mẹ cũng suy nghĩ mất mấy giây không biết có nên chiều nàng, cho nàng ngồi ghế kia ăn không. Nhưng rồi mẹ kiên quyết là không ngồi ghế ăn thì không ăn. Và thế là sáng nay nàng đi học với cái bụng đói rỗng không.

Hết chuyện ăn sáng thì đến chuyện thay áo quần đi học. Biết nàng đang tâm trạng khó chịu, mẹ lẳng lặng đi thay áo quần trước. Nàng nằm chơi trên giường thấy mẹ lấy áo quần để thay thì khóc lóc bảo mẹ không được thay áo quần (wtf?).
Mẹ vẫn kiên nhẫn dịu dàng:
- Em không thay áo quần thì thôi, mẹ phải thay áo quần vì mẹ muốn đến trường phải đẹp :D
- Không phải, không phải. Không thích đâu. (Rồi, điệp khúc của nàng đây)

Mẹ thay áo quần xong thì đi lấy áo quần để thay cho nàng. Nàng vừa thấy mẹ lấy áo quần thì giãy nảy lên: 
- Đã nói là không thay áo quần rồi mà. Không thay áo quần đâu.
- Em không thích bộ này à. Thế em thích bộ nào ra chọn cho mẹ mặc cho nào.

Nàng tọt xuống giường cầm lấy bộ đồ mẹ soạn sẵn ...vứt đi luôn (hừm) rồi ra ngăn kéo của mình móc ra một ...cái váy. Điều mẹ lo ngại đã đến, nàng chọn đúng đồ mà không thể mặc lên trường được (trường không cho mặc váy và áo đầm đi học vì sợ vướng sẽ ngã té) nên không biết phải giải thích thế nào cho nàng thoả mãn đây. Mẹ cố gắng đánh lạc hướng bằng cách lấy thêm mấy chiếc quần khác nữa, rồi xếp cùng với chiếc váy và bảo em chọn mặc cái nào nào. Và một lần nữa nàng lại chỉ cái váy, hichic.
Mẹ lại ân cần giải thích là vì hôm nay không mặc váy đi học được, hay để cái váy này lúc về nhà mẹ thay cho em nhé. Nàng nhất quyết không chịu, bù lu bù loa lên. Mẹ cố gắng đánh lạc hướng lần nữa, giấu chiếc váy đi rồi cầm tay nàng chỉ vào ngăn áo quần: "Em chọn quần đi mẹ mặc cho nào." Nàng khóc lóc nhưng biết là không thể không mặc quần nên đưa tay vào chọn bừa một cái. Mẹ không thể để mất cơ hội ngàn vàng này, chụp ngay cái quần đó và mặc vào cho nàng trong vòng ba nốt nhạc.

Xong quần rồi đến áo. Mẹ sợ như trường hợp cái váy nên đã cẩn thận mở ngăn chỉ để áo thôi, bảo nàng chọn đi. Nàng lắc đầu quầy quậy, rồi chỉ tay vào ngăn đựng áo đầm, hichic. Mẹ lại phải đánh lạc hướng bằng cách: 
- Em mặc áo hồng hay áo vàng hè? Hay áo đỏ hè?
- Nàng lắc đầu tiếp: "Ứ, không mặc cái gì cả đâu."

Mẹ lại hít một hơi sâu (nam mô a di đà phật), lấy lại bình tĩnh.
- Em không thích mặc áo à.
- Chỉ mặc màu hồng thôi. Pink pink!
- Ừ thế mẹ chọn áo hồng đẹp nhé.
- Không mặc áo hồng này đâu.

Rồi cái điệp khúc đó lặp đi lặp lại vài lần. Mẹ miệng vừa giỗ dành tay vừa thay áo cho nàng. Nàng bị mẹ ép thay áo, thay xong rồi vẫn cứ chỉ vào cái áo mếu máo với mẹ: "Không mặc áo hồng đâu, không mặc áo hồng đâu." Mẹ vờ như không nghe thấy ôm nàng vào lòng rồi bảo: "Nào, mình đi thôi nào!"

Nàng thấy mẹ đi cũng lẽo đẽo chạy theo, đến cửa thì lại bắt đầu hiệp mới: 
"Không mang giày đâu, không mang giày đâu." (What the hell???)

Mẹ lại hít một hơi thật sâu, nhanh trí đánh lạc hướng tiếp:
- A hôm nay trời mưa Kiki mang cái ô của Kiki đi học nhé.

Nàng dạo này được mẹ cho tự cầm ô đi nên thích lắm, nghe thấy thế chụp ngay cái ô từ tay mẹ, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống cho mẹ mang giày (Sao mình thấy mình thông minh thế chứ?). 

Cuối cùng thế là sau hơn một tiếng đánh vật với nàng, ba mẹ con cũng ra được khỏi nhà. Và trời dù chưa mưa, vẫn có một cái nấm lùn chạy tưng tưng trong bãi đỗ xe, tay cầm ô đi rất háo hức, mặt tươi cười như chưa có giọt nước mắt nào rơi mấy phút trước đó.

Áo hồng bị mẹ ép mặc, quần tự chọn trong giận dỗi. Chỉ có cái ô là thích nhất thôi :)

Ôi cô bé của mẹ lớn thật rồi. Đỏng đảnh như thế sau này phải lấy được người chiều vợ hơn ba chiều mẹ nha cô! Yêu cô lắm lắm <3

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...