Skip to main content

Time to step out of the comfort zone?

Hôm qua mình nhận được điện thoại từ công ty HR chuyên "săn đầu người". Bình thường nghe head hunting là mình từ chối ngay và luôn vì vẫn đang hài lòng với công việc hiện tại, nhưng offer lần này khá thú vị, và mình đã tỏ ý muốn xem job description. 

Điện thoại báo tin nhận email, mở file đính kèm đọc yêu cầu công việc xong thì tự nhủ: thôi, yêu cầu cao thế này chắc mình không đủ năng lực đâu. Ôi, từ bao giờ mình đã trở nên kém tự tin thế này? :(

Rồi đêm đó trằn trọc vắt tay lên trán suy nghĩ. Tối nay lại lôi mail ra đọc lần nữa, và dần dần ... bắt đầu nghĩ: "Biết đâu mình làm được?".

Rồi lên mạng tìm hiểu thêm về công ty và sản phẩm, lại thêm chút tự tin: "À, cái này mình biết, mình hiểu nè. Hay thử cho mình một cơ hội xem sao nhỉ?"

Có quá nhiều băn khoăn và lo lắng nếu chuyển việc. Trước kia nếu chỉ là bản thân mình thì đơn giản biết bao, nhưng bây giờ mình còn có thêm hai nhóc. Chuyển việc không đơn giản là mình thay đổi công việc, nó sẽ cuốn theo bao nhiêu thứ đi kèm như: chuyển chỗ ở, chuyển trường học cho con, chuyển thời gian và nếp sống sinh hoạt của gia đình... Mà vấn đề đau đầu nhất là tìm trường học cho hai bạn trẻ này giữa chốn phồn hoa đô hội.

Đi hay ở? Ở hay đi? 

Nghĩ cho gia đình, nghĩ cho chồng con thì ở lại là lựa chọn "an toàn" và ít xáo trộn. Nghĩ về công việc hiện tại thì thấy thương sếp mình và rất yêu quý các đồng nghiệp, nếu "dứt áo ra đi" thì thấy rất rất có lỗi với những người đã luôn ưu ái và yêu thương, giúp đỡ mình hết mực. Nghĩ về bản thân thì ở lại với công việc quen thuộc là một lựa chọn ít stress hơn cả.

Nếu chọn "đi" mình sẽ phải đánh đổi nhiều thứ, sẽ chịu nhiều áp lực, làm việc sẽ vất vả hơn, sẽ ít có thời gian nghỉ ngơi và dành cho gia đình, con cái, vân vân và mây mây.

Nhưng, 
                 nếu chọn đi, 
                                            mình sẽ có cơ hội để "become a better version of myself". 

Thế đấy,
có hàng vạn lý do để ở lại, 
nhưng chỉ có một lý do duy nhất để mình muốn đi, 
muốn thử,
muốn kiểm nghiệm năng lực và giới hạn bản thân.


What doesn't kill you will make you stronger.

Nếu mình sống sót được sau khi bước ra khỏi vùng an toàn, mình sẽ trưởng thành hơn rất nhiều. 
Còn nếu ...
nếu thất bại thì sao?

Mình có hối tiếc về việc ngày đó dứt áo ra đi, 

hay là,

ở lại

để rồi sau này hối tiếc vì sao ngày đó không đủ dũng cảm để cho bản thân thử thách một cơ hội mới?



Related image

As you move outside of your comfort zone, what was once the unknown and frightening becomes your new normal.” — Robin S. Sharma



Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....