Hôm nay là ngày "cuối cùng" được nghỉ ngơi trước khi quay lại với công việc lần 2. Thật ra thì cũng không phải là ngày cuối cùng hẳn, vì hôm nay mới thứ sáu, vẫn còn thứ bảy và chủ nhật nữa để "ăn chơi". Mình gọi là "cuối cùng" vì hôm nay là ngày trong tuần cuối cùng mình được nghỉ ngơi thảnh thơi trong lúc con cái thì đi học, chồng thì đi làm, và tất cả mọi người khác cũng đi làm. Cái thời gian riêng này sao mà nó quý giá đối với mình thế. Mình trân trọng từng giây từng phút qua đi, đến nỗi việc ngồi hít thở thôi mà mình cũng sợ kim đồng hồ chạy nhanh quá. Hôm qua suy nghĩ lắm không biết hôm nay sẽ làm gì cho "đáng" giá trị của ngày cuối cùng này. Định bụng hôm nay rảnh rang thì đi mua sắm ít áo quần để tuần sau đi làm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi lại bảo thôi, chọn cách ở nhà đón một ngày bình yên êm ả. Mình thấy "hi sinh" ngày cuối cùng quý giá này để "mưu cầu" vật chất cá nhân nó tầm thường quá (haha, sắp t...
My corner, my stories, my life o0o Những câu chuyện nhỏ hàng ngày, không đầu không cuối.