Skip to main content

Ngày nghỉ cuối cùng của tháng 3

     Hôm nay là ngày "cuối cùng" được nghỉ ngơi trước khi quay lại với công việc lần 2. Thật ra thì cũng không phải là ngày cuối cùng hẳn, vì hôm nay mới thứ sáu, vẫn còn thứ bảy và chủ nhật nữa để "ăn chơi". Mình gọi là "cuối cùng" vì hôm nay là ngày trong tuần cuối cùng mình được nghỉ ngơi thảnh thơi trong lúc con cái thì đi học, chồng thì đi làm, và tất cả mọi người khác cũng đi làm.

     Cái thời gian riêng này sao mà nó quý giá đối với mình thế. Mình trân trọng từng giây từng phút qua đi, đến nỗi việc ngồi hít thở thôi mà mình cũng sợ kim đồng hồ chạy nhanh quá. Hôm qua suy nghĩ lắm không biết hôm nay sẽ làm gì cho "đáng" giá trị của ngày cuối cùng này. Định bụng hôm nay rảnh rang thì đi mua sắm ít áo quần để tuần sau đi làm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi lại bảo thôi, chọn cách ở nhà đón một ngày bình yên êm ả. Mình thấy "hi sinh" ngày cuối cùng quý giá này để "mưu cầu" vật chất cá nhân nó tầm thường quá (haha, sắp tu thành chánh quả đây :D). Thật ra việc mua sắm luôn là điều mình thích, nhất là mua sắm những thứ dành riêng cho phụ nữ như áo quần son phấn... Nhưng cũng có lúc mình thấy đầu óc mệt mỏi quá vì phải suy nghĩ chọn cái này, bỏ cái kia (đi mua sắm tốn willpower phết), rồi đôi lúc thấy đầu óc hưng phấn vì nhiều thứ đẹp đẽ lộng lẫy ở tiệm nhưng khi đem về nhà rồi thì cũng treo tủ chứ chẳng mặc/dùng mấy. Nên từ đó mình tự dặn lòng là chỉ đi mua sắm khi nào xác định được thứ cần mua, và mua với điều kiện mua xong phải mặc ngay ngày hôm sau luôn. Nếu không đáp ứng được hai điều kiện đó thì không mua sắm nữa, vì qua kinh nghiệm cá nhân cho thấy rằng áo quần gì mình mua về mà chưa mặc ngay thì có xác suất cao là từ đó về sau cũng sẽ rất ít mặc. Bây giờ thời tiết đầu xuân vẫn còn hơi lành lạnh, đi mua sắm thì cửa tiệm chủ yếu bán đồ mùa hè, nên nếu mua những đồ ấy thì chưa mặc ngay được; mà nếu có để treo tủ thì đến lúc hè thật nắng nóng mình lại thay đổi sở thích, chẳng thích mặc những thứ đó nữa. Còn nếu sa lòng vào những đồ mùa đông giảm giá (ôi cái chữ "on sale" nó có bùa chú ghê gớm) thì chỉ còn mặc được vài ngày rồi sẽ bỏ xó đến năm sau mới được đem ra lại. Mà nếu như thế thì năm sau mình lại thích những cái mới hơn, mặc những thứ cũ đôi lúc làm mình bớt vui hơn đôi chút. Vì thế mình dặn lòng rằng thôi ở những lúc thời tiết giao mua ẩm ương này thì đừng dại mà đi mua sắm nữa. Chồng mình mà đọc được đến đây chắc chắn anh ấy sẽ rất vui vì điều này :)

     Tuần sau là đi làm lại rồi, nhanh quá nhanh. Anh Huy mới sinh ra ngày nào đó giờ đã tự ngồi được rồi, lại còn nói cười cả ngày yêu lắm lắm. Anh Huy giờ biết nhiều lắm, ngồi chơi mà mẹ định nhổm dậy đi là anh biết hết, anh dùng hai tay rị chặt mẹ lại không cho mẹ đứng lên. Mẹ cố đánh lạc hướng bằng cách đưa đồ chơi cho anh thì anh phẩy đồ chơi ra, dùng hai tay bám chặt tay mẹ không cho mẹ bước. Nếu mẹ cố lén lén anh ấy đứng lên từ phía sau để anh ấy không thấy thì anh lập tức ngã người ra sau (ôi trời nguy hiểm lắm, bao nhiêu lần anh "bốp bốp" đầu vào sàn nhà rồi) để mẹ sợ phải đỡ anh không rời anh được. Anh chàng này cũng lắm chiêu quá cơ. Buổi sáng đi học, lúc mẹ đưa anh cho cô bồng thì giờ anh chỉ mếu mếu thôi chứ không khóc nữa. Lúc mẹ đến đón, anh thấy mẹ là tay chân đập loạn xa, vui vẻ ra mặt. Tuần sau mẹ đi làm rồi không đến đón được sớm nữa, anh phải chờ mẹ lâu hơn, mẹ xin lỗi nhé.

     Chị Kiki dạo này cũng nói nhiều hơn, lúc nào mẹ đón về là cái miệng cũng lanh lách nói hết chuyện này đến chuyện kia. Chỉ có khi mẹ chở đi học thì chị buồn buồn hay sao mà suốt cả đoạn đường chỉ ngồi trầm ngâm thôi chứ chẳng mấy khi nói năng gì. Chị cũng biết thương em hơn, biết được đồ chơi nào là của em, đưa cho em chơi chứ không giành giật như trước đây nữa. Thỉnh thoảng chị bắt chước mẹ thấy em đang ngồi chơi cũng đến ôm đầu em rồi thơm em một cái tình cảm lắm. Anh Huy mỗi lúc như thế thì cười khoái chí khặc khặc. Hai chị em đáng yêu của mẹ, tuần sau nhà mình cùng cố gắng nhé.

     Lần này quay lại công việc mình có vẻ như không hồ hởi như lần trước. Vì giờ đây mình đã hình dung được công việc như thế nào (mình quay lại vị trí cũ), và vì lần này không có sự trợ giúp của bà ngoại nên việc vừa chăm hai đứa vừa đi làm sẽ stress gấp bội. Để chuẩn bị đối phó, mình cũng đã lên kế hoạch kiếm người giúp việc theo giờ lúc chiều tối trong việc nấu ăn. Thứ ba họ sẽ đến nói chuyện xem công việc thế nào, và thứ tư là bắt đầu làm việc. Không biết mọi thứ sẽ thế nào, mình cũng chưa simulation được sẽ phải chuẩn bị ra sao. Thôi cứ bước, đến chừng nào hay chừng đó.

     Mình chính thức nghỉ sinh anh Huy (dạo này không gọi Misaki nữa toàn xưng "anh Huy" thôi, vì anh bá đạo quá) từ Golden Week năm trước, đến tháng tư này đi làm lại thì cũng gần vừa tròn một năm. Quãng thời gian một năm tuy dài mà ngắn, tuy ngắn mà dài. Một năm mình hoàn toàn được giải toả đầu óc từ những bộn bề công việc. Cũng có lúc mình ước gì chỉ làm một công việc part-time, hoặc chế độ hợp đồng theo giờ ăn lương, hết giờ thì hết nghĩ những chuyện liên quan đến nó nữa, để đầu óc được thanh thản hơn. Nhưng mình biết nếu làm như thế mình sẽ chán nhanh lắm; và vì chí tiến thủ rồi mình cũng sẽ muốn một công việc có trách nhiệm, có yêu cầu cao hơn, rồi mình cũng sẽ ẵm việc về nhà và trong đầu luôn "tơ tưởng" đến nó mà thôi. 
    
      Có lẽ điều mình thích nhất trong giai đoạn nghỉ sinh này là không phải đi làm mà vẫn có thu nhập (sướng thế ai chẳng thích nhỉ). Thu nhập dù ít hơn lúc đi làm nhưng việc được giải phóng đầu óc từ mớ công việc hỗn độn và áp lực về các mối quan hệ xã hội trong công ty cũng đã quá đủ để bù đắp phần hao hụt trong thu nhập ấy. Tuy nhiên, không hẳn là mình được nghỉ ngơi hoàn toàn vì trong thời gian nghỉ sinh mình lại phải đối diện với một stress khác là stress nuôi con. Có những lúc thấy mệt mỏi vì suốt ngày phải nghe tiếng con khóc, thấy bức bí vì không chủ động được thời gian (con nó có ngủ có thức theo ý mình đâu), rồi không có thời gian tự do cho riêng mình làm mình biến thành một bà mẹ khó tính và một bà vợ hay càu nhàu (bạn chồng sợ mình những lúc mình "lên cơn" lắm). Thế rồi mình mong được giải thoát nhanh khỏi tình trạng ở nhà nuôi con bằng cách đi làm, nhưng khi sắp sửa đi làm lại thì lại mong được ở nhà thêm tí nữa (ôi đời Trang đầy rẫy những mâu thuẫn...)

     Thế nên phải nói là thời gian mấy tuần cuối tháng ba, lúc mình có thể gửi cả anh Huy đi nhà trẻ cùng chị bé, và mỗi ngày có tầm 5 tiếng (từ 10h sáng đến 3h chiều) tự do riêng cho mình thật là tuyệt vời. Trước đó mình đã nghĩ mình phải tận dụng thời gian này để làm thứ gì đó thật "hoành tráng", ví như dịch một cuốn sách nào đó, hoặc viết một cái gì đó mang tính "để đời" (ý là sẽ thành legacy nhỏ nhỏ như hồi viết bài cho sách Vietnamese Voices 2016). Thế nhưng mọi dự định đều không thành, vì thời gian trôi nhanh như chó chạy :D Cho đến khi mình chọn được cái gì thật "hoành tráng" để làm thì những tháng ngày thảnh thơi tự do cũng đã gần hết mất rồi. Những tuần qua mình đã làm gì nhỉ? Đọc sách, viết blog, xem những chương trình tivi yêu thích (để giảm bớt list những chương trình đã thu mà chưa xem choán hết bộ nhớ). Thỉnh thoảng có đi tập thể dục tí (thỉnh thoảng thôi ợ), và làm những việc linh tinh thủ tục chuẩn bị cho việc đi làm lại. Mình đã quyết định "sống chậm" những ngày này, sống theo cách mà mình hằng mong ước: không lo về tiền bạc, không lo về công việc, chỉ hàng ngày làm những việc mình thích đó là đọc và viết. Đọc sách về Tế bào gốc của cậu Lỳ cho mượn, đọc cuốn tiểu thuyết kinh điển "Không gia đình"mà từ lâu đã muốn đọc, dành thời gian viết blog về những thứ mình đã muốn viết nhưng chưa có thời gian. Giờ thì cuốn sách Tế bào gốc đọc đến một nửa, Không gia đình mới 1/3, thế mà thời gian đã trôi qua gần hết. Dù đã cố sống thật "chậm" nhưng mình cũng chỉ làm được tầm 1/10 những thứ mà mình đã dự định làm. Vậy mà tuần sau đã đi làm lại rồi đấy, biết sao đây??? Chẳng lẽ lại đợi đến lúc nghỉ sinh đứa thứ ba rồi làm tiếp? 

      Eo ôi không dám đâu. Hết đứa thứ hai là mình đã rất sợ việc phải mang thai - sinh con - và chăm con nhỏ lắm rồi. Giờ điều ước khi đi làm lại chỉ là anh Huy tối ngủ thẳng giấc cho cả nhà ngủ ngon để còn lấy sức chiến đấu mà thôi.

    Anh Huy ơi, mẹ nhờ cậy anh cả đấy!

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...