Skip to main content

Tâm sự hôm nay của Trang bờm

Đã tự nhủ lòng là không so sánh bản thân với người khác để bớt tự ti, bớt hiu quạnh. Vậy mà...

Lướt fb thấy cô bạn cùng học cấp 3 nay đã trở thành bà chủ của hai trung tâm dạy học đình đám. Mình không ghen tị với "bà-chủ" đó, mà thấy ghen tị với những sự yêu quý của mọi người dành cho bạn (công tác đếm like trên fb đây, haizz). Và ghen tị nhất là bạn vừa có một gia đình trọn vẹn cùng chồng và hai con gái xinh, lại được sống sung sướng thoả thích với niềm vui trong công việc mà bạn đã chọn. Ngẫm lại mình, mình cũng có gia đình, có chồng tốt con xinh, có công việc thu nhập ổn định. Nhưng cứ nghĩ đến việc đi làm lại là thấy buồn buồn trong lòng... Có phải vì đó không phải là công việc mà mình thích thật sự, nên việc đi làm lại làm mình cảm thấy bị trói buộc, bị "mất" tự do, mất một khoảng thời gian riêng của mình. "Mất" một phần cuộc đời của mình không phải để làm việc mình thích. Ngay cả khi viết những dòng này, mình nghĩ mình cũng đã "mất" một phần cuộc đời vì cứ loay hoay trong ngõ hẹp của mình, đi tới thì đụng ngõ cụt, đi lui thì bị chắn, mà cũng không đủ nghị lực để dám đi sang đường khác. Ôi, đời thật buồn quá Trang ơi...

Cũng hôm nay lại lướt fb, thấy một cô bạn khác cùng thời ĐH. Hồi đó mình đỗ thủ khoa ĐH, là ngôi sao sáng trong trường, đi đâu mặt cũng vênh một góc 90 độ chẳng mấy khi thèm nói chuyện với lũ "thường dân hạ cám". Cô bạn học cùng thời thì hồi đó cũng trầm trầm thôi, nhưng mình cũng có thiện cảm nhiều vì cô ấy hiền lành, ít nói nhưng có nụ cười rất duyên và hiền. Mình học đến giữa năm 2 ĐH thì đi du học, rồi từ đó đến nay "ăn nhờ ở đậu" xứ người, tốt nghiệp rồi còn đèo bồng học lên cao học để chứng tỏ ta đây (thiệt ra thì chẳng chứng tỏ gì cả đâu, vì hồi đó chỉ biết học thôi nên không có lựa chọn nào khác). Tốt nghiệp xong thì cố tranh đua với cả bạn bè người Việt và người Nhật cùng học bên này để kiếm một suất vào làm cho công ty quốc tế. Hồi đó những thứ mình theo đuổi là thế đấy, bề ngoài nghe rất fancy nhưng thật ra rất low-key. Mình đã lấy thước đo lương bổng (lúc khởi điểm) và độ nổi tiếng của công ty để đánh gia mức độ sang chảnh của công việc mọi người có được, rồi từ đó oánh giá mức độ thành công của mỗi người sau chặng đường học tập dông dài. Ôi, ngày đó mình trẻ trâu thế đấy...
Quay lại cô bạn cùng học ĐH, cô bạn ra trường, một trường ĐH phình phường với một cái ngành không tên tuổi mấy ở xứ Huế, rồi vào SG tìm việc như bao người khác. Nghe nói cô cũng có những tháng ngày thất nghiệp trong khi đợi để tìm được công việc thật sự thích liên quan đến lĩnh vực cosmetic. Hôm nay đánh dầu 10 năm cô đi làm cho công ty đó. Cô bạn chụp một cái ảnh tươi cười rạng rỡ post lên fb với dòng trạng thái cám ơn cuộc đời đã giúp cho cô có được những trải nghiệm đáng quý và giúp cô thêm yêu công việc mà mình gắn bó. Mình một phần mừng cho cô bạn, vì vốn mình cũng quý cô ấy, nhất là quý nụ cười xinh và hiền, tính cách chân thật mà thẳng thắn. Nhưng một phần đâu đó trong mình thấy lòng dạ bứt rứt vì tự hỏi 10 năm đó mình đã làm gì, cùng khoảng thời gian trôi qua mình đã có những gì, mình có thấy yêu thương quý trọng công việc mà mình đang có hay không.

Tính mình hay so sánh (ôi, sao mình ghét cái tính này thế). Mình hồi xưa hay tự mãn học giỏi hơn mọi người, ở Huế đi đâu cũng có một sự chảnh choẹ ngầm ít thể hiện. Vì hồi xưa mình chỉ thích ganh đua và tính tình hiếu thắng, nên đi học lúc nào cũng cố gắng học để dành vị trí nhất lớp. Nhưng khi ra đời có nhiều ngã rẽ, và không ai chọn lựa giống ai trên từng ngã rẽ, đôi lúc mình đâm ra lạc lõng và thấy mất phương hướng với chính mình. Mình thực sự thích cái gì? Mình thực sự muốn làm cái gì? Mình muốn đi con đường nào? Tìm mãi tìm hoài mà sao không thấy lối ra con đường của mình, rồi thỉnh thoảng lại so sánh con đường mình chọn với con đường người khác đi. Giả dụ như ngày đó mình có chọn con đường giống bạn, thì cũng chưa chắc bây giờ mình đã thành công như vậy. Hoặc đôi khi (giả dụ lần nữa) mình có thành công như bạn (như cái mà mình thấy bây giờ) cũng chưa chắc lòng mình đã bình yên để không tự so sánh bản thân với những hình bóng khác nữa.

Một cậu bạn cấp ba đã nói rằng: Đời có nhiều ngã rẽ, mỗi người chọn một con đường đi cho bản thân. Không quan trọng bạn chọn con đường nào, cái quan trọng là bạn có đủ nghị lực và nhiệt huyết để đi hết con đường mà mình chọn hay không.

"You can be anything, but not everything." - MAD

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....