Skip to main content

Posts

Showing posts from July, 2020

I changed my mind (yeah, once again)

Hôm nay tâm trạng đã đỡ chán nản hơn mấy hôm trước. Mình vừa xem một video trên youtube, nội dung không liên quan lắm nhưng có một ý là để cân bằng cảm xúc - nhất là cảm xúc tiêu cực - con người cần trung bình 8 ngày . Nghĩa là có bực bội giận dữ buồn rầu gì thì sau 8 ngày cảm xúc đó cũng vơi đi, với điều kiện giữa chừng không có ai nhảy vào nhén lửa cho nó bùng cháy lại :)) Mà điều đó cũng có nghĩa là cảm giác vui vẻ yêu đời sung sướng chắc cũng chỉ kéo dài tầm 8 ngày nếu giữa chặng đường không có ai (kể cả bản thân) truyền thêm nhiệt huyết cho niềm yêu sống. Thế mới thấy, muốn sống vui hoài cũng khó ghê ha. Vậy nên mình thấy khó mà định nghĩa một cuộc sống hạnh phúc. Và việc đi tìm "hạnh phúc" càng trở nên mơ hồ. Làm sao mình có thể tìm cái thoắt ẩn thoắt hiện như mây khói giữa trời vậy được? Cuộc sống bao gồm nhiều cung bậc: vui, buồn, sung sướng, giận dữ... Người mình nghĩ rằng cuộc sống của họ rất hạnh phúc thì cũng không có nghĩa họ luôn vui 24/7, sẽ có lúc họ buồn...

生きる希望

今日、三浦春馬さんのニュースにはとても驚いた。自分よりまだ若いし。あまりテレビを見ていないが、顔は覚えている。最初に思ったのは「なぜ?」「どうして?」「なにがあったの?」ばっかりだったが、落ち着いたら、なんとなく本人の気持ちがわかるような気がする(これは自分も鬱という症状かしら?) 数日前にまだインスタで前向きな投稿だそうだ。なんでそんな急に?って思う人はたくさんだが、私はその事について驚きがない。数日前でもありえるし、昨日でもありえる。数時間前に平気で元気そうな姿を見せても、わからない。外から見ると、急な決断、愚かな行動かもしれないが、本人はきっと前から色々と思いがあったのでしょう(自分も同じ)。 いつも強く、優しく、親切、理解ができる人(などなど)を見せて(装って)、真の自分を暴かれることが怖いので、自分まで騙そうとしているかもしれない。ただ、他人を騙すのが簡単でも、自分を騙すことはなかなかできないのだ。それはつらいです。とてもつらいです。気持ちを抑えて、抑えて、気づかずに自分の中で爆弾を抱えているようになった。その爆弾は外には見せられない。爆発寸前まででも周囲が気づかないかもしれない(三浦さんの場合はそうだったかしら)。 爆発の前にエゴやプライドを捨てて、素直に心の声に耳を傾いて、誰かに「助けて」と言えないのか?他人から見ると、そう言えるかもしれないが、本人はきっと違うと思う。弱々しい自分を見せるなんて、死ぬより嫌だよという人もいる。バカバカしいとは承知しますが。自分もその部分があるので、自分もバカだとは認める。 幸い、自分にはまだ愛する(と愛される)家族がいる。最近、心が不安定で涙もろくなった。昨日泣いたママを見て、長女も一緒に泣いてくれた。一言「ママ大好きだよ」と何回も繰り返した。なんていい娘だ。自分は幸せなものではないかと思った。でも、暗い気持ちと重い心が涙のように簡単には流されない。。 もし自分も爆弾を抱えているのなら、せめて家族の為に、愛する夫と娘と息子のために、今までの自我を捨てて、「家族以外になんでも捨てていいから、立ち直らせて!」と神様にお願いしたい。そうです。愛する家族以外はなんでも捨てるから、私の人生、私の命を救ってください、と叫ぶ自分になりたい。それは私の自分に対する生きる希望です。

Khó ở trong người

Mấy hôm nay tâm trạng chùng hẳn sau đợt mid-year review vì thấy bao công sức cố gắng của mình không được công nhận xứng đáng. Thêm những vụ việc gần đây, mình thấy có nhiều rắc rối và vấn đề lâu năm trong công ty mà ai cũng tản lờ không dám động tới, nhưng rõ ràng cái vấn đề đó đang gây ra rắc rối cho tình trạng hiện tại và cả tương lai về sau, nếu không ai giải quyết. Mình thấy có vấn đề, mình thấy có người đang cần giúp đỡ, mình đã gắng hết sức để truyền tải thông điệp cho các bên liên quan, để những người có trách nhiệm nhìn nhận được tình trạng hiện tại và những bất cập cần giải quyết. Thế nhưng, vì mình là người mổ xẻ đưa nó ra và chỉ một mình mình lãnh đủ như kiểu vấn đề này là do mình gây ra và mình phải chịu trách nhiệm xử lý. Trong lúc cái vấn đề này nó tồn tại hơn cả chục năm còn trước lúc mình vào công ty. Do mấy ông đời trước ai cũng né giờ thành ra tan nát thế này, mà giờ mang danh manager nhưng chẳng ai dám đụng tay vào giải quyết. Những cố gắng của mình để giải quyết c...

Ba Mươi Ba - Sinh nhật đi "ăn chùa" nhà hàng Michelin ở Ginza :))

Sinh nhật năm nay được đi ăn chùa :)) Ba Kỳ cũng được đi ăn ké :)) Bữa ăn do DuPont tài trợ nhờ bạn Trang làm việc "xức xắc" nên công ty cho giải "Night in Town" (hay còn gọi là "Dinner for two") trị giá 2 man rưỡi. Nói rứa chơ làm việc hơn 7 năm (trừ hai năm nghỉ sinh nên thật ra là 5 năm) giờ mới lần đầu tiên được giải này, làm ba Kỳ chờ đợi mòn mỏi. Mình ít khi kể chuyện công việc (toàn kể chuyện tào lao), nên thỉnh thoảng cho khoe tí xíu. Giờ bạn Trang ở trong công ty đã có "vai vế" và cũng "oách" lắm í. Lý do là những người xung quanh làm cùng bạn đã lần lượt bị công ty ...sa thải (vía bạn Trang nặng quá hay sao ta). Covid làm hàng loạt công ty chao đảo, gã khổng lồ hoá học DP cũng không phải ngoại lệ. Lý do những người xung quanh bị sa thải còn bạn Trang vẫn được giữ lại thì chắc là do bạn Trang trẻ nhất (nên lương phải trả sẽ thấp nhất). Giờ ai trong công ty có sợ bị sa thải đợt tiếp theo chứ mình thì hoàn toàn không, vì nếu sa ...

What is in the Box? - Bible study

Hôm nay thứ bảy vừa học Bible study xong, có vài điều để suy nghĩ nên mình take note lại tí xíu kẻo quên (dạo này dễ quên dễ sợ). Nói trước là mình không phải theo đạo, mình học lớp Bible (Kinh thánh) này cơ bản vì muốn học tiếng Anh thôi. Cô giáo của mình là người Mỹ, theo đạo Thiên Chúa (Tin Lành) và mang sứ mệnh là người truyền đạo, nên cô mở lớp dạy Bible miễn phí bằng tiếng Anh cho những người muốn tìm hiểu về Kinh Thánh và Chúa Giê-su (ở đây mình sẽ viết bằng tên tiếng Anh là Jesus), cũng như muốn học tiếng Anh (mình thuộc vế sau). Lúc đầu mình tham gia chỉ với mục đích tìm cơ hội giao tiếp tiếng Anh, nhưng sau dần mình cũng thấy hứng thú về nội dung Bible cũng như việc tìm hiểu vì sao những người theo đạo Ki-tô (Christian) lại có tín ngưỡng mãnh liệt như vây. Mình muốn biết vì sao họ tin Chúa/Jesus và họ muốn gì khi chọn theo tôn giáo này.  Dù mình không phải Christian nhưng cô dạy mình rất nhiệt tình, vì mình hay hỏi mà toàn hỏi mấy câu hỏi khó haha. Mình thì hỏi theo...

Tanabata - Ngưu Lang Chức Nữ Năm Nay Đã Gặp Nhau Chưa?

Mùng 7 tháng 7 là ngày lễ Tanabata (七夕)ở Nhật, là ngày theo truyền thuyết Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau một lần trong năm đó. Đối với Trung Quốc và Việt Nam thì là ngày mùng 7 tháng 7 Âm lịch, nhưng ở Nhật sau thời Minh Trị bỏ lịch Âm dùng lịch Dương thì Ngưu Lang Chức Nữ quốc tịch Nhật cũng đổi lịch gặp nhau sớm hơn một tháng cho nó hợp thời. Ngày này ở trường mẫu giáo hay phát cho mỗi cháu một mảnh giấy màu gọi là 短冊(たんざく)để viết lời cầu nguyện trong năm. Trường mẫu giáo mới của hai đứa năm nay cũng phát cho chị bé Kiki một mẫu giấy màu hồng còn anh Huy một mẫu giấy màu xanh. Hôm chị bé cầm tờ giấy về nâng niu đưa cho mẹ, trịnh trọng bảo: ママ、じかける? Mình nghĩ mãi mới đoán chắc là nàng muốn nói 字書ける? ( Mẹ có biết viết chữ không? ). Mình trả lời ...thành thật 文字(もじ) hả? Chữ thì tất nhiên mẹ viết được rồi. Thế là nàng đưa tờ giấy màu hồng ra, bảo mẹ viết cho em. Thế mình mới hỏi nàng là em muốn mẹ viết gì nào. Nàng trả lời dõng dạc: 文字、文字を書くの。 (Mẹ viết chữ cho em, viết chữ í). ...

Lần Đầu Tiên Đi Bầu Cử

Sau hơn ba mươi mấy tuổi đầu, hôm nay bạn Trang mới được chính thức đi bầu cử - thực thi quyền cơ bản của công dân (nhưng không phải trên quê hương mình). Hôm nay là ngày bầu cử thị trưởng Tokyo. Nghe đồn tỉ lệ đi bầu rất thấp, dưới 15% cơ. Nên dù không biết nhiều về chính trị lắm, bạn Trang cũng cảm thấy một phần trách nhiệm lớn lao phải tham gia bỏ phiếu cho cuộc bầu cử này. Hồi đi học đại học, thầy ở lab rất nhiệt tâm với các hoạt động bầu cử. Đợt nào đến phiên bầu cử thầy cũng nhắc đi nhắc lại học sinh cả lab đi bầu, nhưng cả lab ngoài thầy ra hầu như chẳng có đứa nào buồn quan tâm đến việc đó. Mình có một lần hỏi thằng bạn cùng khoá sao nó không đi bầu cử. Nó bảo rằng nó chẳng quan tâm đến chính trị, nên cũng chẳng hứng thú tìm hiểu ai ra tranh cử. Nếu đi bầu đại cho có thì nó sợ rằng lá phiếu "vô thưởng vô phạt" của nó sẽ có thể ...làm ảnh hưởng đến kết quả của những người suy nghĩ và bầu cử một cách nghiêm túc (như thầy chẳng hạn). Đó là lý do nó thà từ bỏ quyền ...

Hai Chị Em (không phải của Thạch Lam) - Phiên Bản Mang Tất Cho Nhau

Sáng nay hai chị em chúng nó chăm sóc nhau thế này đây. Bình thường chị bé Kiki hay mang tất mà gót chân cứ bị đội lên phía trên, làm mẹ phải dặn dò cẩn thận mỗi khi chị mang tất là: "Kiki nhìn này, đây là cái gót chân (chỉ vào gót chân của đôi tất). Con phải mang vào thế này thì mới đúng nè." Sáng nay trước khi đi học không hiểu sao anh Huy không cho mẹ mang tất cho anh, nằng nặc cầm đôi tất dúi vào tay chị bé bảo chị bé mang cho mình. Mẹ đứng từ xa nhìn, thấy chị cầm đôi tất của anh lên, chỉ chỉ trỏ trỏ rất trịnh trọng: "Huy nhìn này, đây là cái gót chân ( nhưng lại chỉ vào phần mũi chân của chiếc tất !!!) Huy phải mang như thế này này". Thấy chị chỉ bảo anh sai lặt lè ra đó, nhưng không dám bay vào đính chính vì sợ ...mất thể diện của chị bé và làm ảnh hưởng đến niềm tin cao cả mà anh Huy đã dành cho chị khi uỷ thác "nhiệm vụ nặng nề" (mang tất cho anh) lên vai chị. Mẹ bỏ ra ngoài phòng khách để mặc hai chị em tự giải quyết với nhau. Sau nửa ...