Hôm nay tâm trạng đã đỡ chán nản hơn mấy hôm trước. Mình vừa xem một video trên youtube, nội dung không liên quan lắm nhưng có một ý là để cân bằng cảm xúc - nhất là cảm xúc tiêu cực - con người cần trung bình 8 ngày . Nghĩa là có bực bội giận dữ buồn rầu gì thì sau 8 ngày cảm xúc đó cũng vơi đi, với điều kiện giữa chừng không có ai nhảy vào nhén lửa cho nó bùng cháy lại :)) Mà điều đó cũng có nghĩa là cảm giác vui vẻ yêu đời sung sướng chắc cũng chỉ kéo dài tầm 8 ngày nếu giữa chặng đường không có ai (kể cả bản thân) truyền thêm nhiệt huyết cho niềm yêu sống. Thế mới thấy, muốn sống vui hoài cũng khó ghê ha. Vậy nên mình thấy khó mà định nghĩa một cuộc sống hạnh phúc. Và việc đi tìm "hạnh phúc" càng trở nên mơ hồ. Làm sao mình có thể tìm cái thoắt ẩn thoắt hiện như mây khói giữa trời vậy được? Cuộc sống bao gồm nhiều cung bậc: vui, buồn, sung sướng, giận dữ... Người mình nghĩ rằng cuộc sống của họ rất hạnh phúc thì cũng không có nghĩa họ luôn vui 24/7, sẽ có lúc họ buồn...
My corner, my stories, my life o0o Những câu chuyện nhỏ hàng ngày, không đầu không cuối.