Mùng 7 tháng 7 là ngày lễ Tanabata (七夕)ở Nhật, là ngày theo truyền thuyết Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau một lần trong năm đó. Đối với Trung Quốc và Việt Nam thì là ngày mùng 7 tháng 7 Âm lịch, nhưng ở Nhật sau thời Minh Trị bỏ lịch Âm dùng lịch Dương thì Ngưu Lang Chức Nữ quốc tịch Nhật cũng đổi lịch gặp nhau sớm hơn một tháng cho nó hợp thời.
Ngày này ở trường mẫu giáo hay phát cho mỗi cháu một mảnh giấy màu gọi là 短冊(たんざく)để viết lời cầu nguyện trong năm. Trường mẫu giáo mới của hai đứa năm nay cũng phát cho chị bé Kiki một mẫu giấy màu hồng còn anh Huy một mẫu giấy màu xanh. Hôm chị bé cầm tờ giấy về nâng niu đưa cho mẹ, trịnh trọng bảo: ママ、じかける? Mình nghĩ mãi mới đoán chắc là nàng muốn nói 字書ける? (Mẹ có biết viết chữ không?). Mình trả lời ...thành thật 文字(もじ) hả? Chữ thì tất nhiên mẹ viết được rồi. Thế là nàng đưa tờ giấy màu hồng ra, bảo mẹ viết cho em.
Thế mình mới hỏi nàng là em muốn mẹ viết gì nào. Nàng trả lời dõng dạc: 文字、文字を書くの。 (Mẹ viết chữ cho em, viết chữ í). Mình hỏi lại, biết là sẽ viết chữ rồi, nhưng là chữ gì, cầu nguyện điều gì (なんのお願いする?). Nghe thế nàng lại bảo lại: そうそう、お願いを書くの。ママ、お願いを書いて。字、字だよ。(Đúng rồi đúng rồi, mẹ viết điều cầu nguyện cho em. Viết chữ, chữ í mẹ)
Đoạn hội thoại như trên lặp đi lặp lại gần 5, 6 lần thì mẹ thôi không dám hỏi nàng nữa. Nàng Kiki này đúng là chỉ nghe cô nói thế nào về lặp lại cho mẹ thế đó, không có chính kiến cá nhân gì cả (đòi gì chính kiến ở con bé 4 tuổi cơ chứ). Thế là mình vắt óc mấy đêm, rồi đến ngày hạn nộp 短冊 thì viết điều cầu nguyện cho hai chị em như sau:
Kiki: 「たくさんおともだちができるように」 (Ước cho em mau có nhiều bạn để chơi cùng)
Misaki: 「パクパク食べられるように」 (Mong em ăn nhiều cho mẹ nhờ)
Ở trường mẫu giáo cũng bày biện chuẩn bị buổi lễ tanabata cho các lớp. Có tiết mục kể chuyện Ngưu Lang Chức Nữ cho các cháu nghe nữa. Anh Huy bờm thì chắc không hiểu chuyện gì rồi, mình thì muốn kiểm tra xem chị Kiki ở lớp có nghe cô kể chuyện không nên hôm đó đi học về thì hỏi chị hôm nay cô kể chuyện gì. Hỏi mãi chị cũng chỉ thỏ thẻ: có cây cầu í, có công chúa í, rồi hát múa, rồi ăn bánh mẹ à, rồi ...hết chuyện. Ôi muốn xem thử chuyện Ngưu Lang Chức Nữ ở Nhật nó khác Vn ở chỗ nào mà nghe chị kể mẹ càng búi hơn.
Hôm mình đi đón hai đứa xem thử ở lớp mấy đứa khác nó cầu nguyện gì, thì thấy mấy câu cầu nguyện trẻ con vui phết: エルサになるように (Muốn thành Elsa trong Frozen), スーパーマンになるように (Muốn trở thành siêu nhân)... May mình không gì điều gì to tát cho Kiki với Misaki, không thì lòi đuôi là điều ước của ba mẹ chứ không phải của con (mà đã hỏi nó nhiều lần mà nó có nói nó ước gì đâu)
Hai cái 短冊 xong lễ ở trường cô phát cho đem về nhà, mình ngoắc lên cái cây trong nhà. Điều mình mong ước chỉ là cây ơi, cây ...đừng chết nhé. Mình hứa với cây sẽ chăm chỉ không quên tưới nước :))
Ngày này ở trường mẫu giáo hay phát cho mỗi cháu một mảnh giấy màu gọi là 短冊(たんざく)để viết lời cầu nguyện trong năm. Trường mẫu giáo mới của hai đứa năm nay cũng phát cho chị bé Kiki một mẫu giấy màu hồng còn anh Huy một mẫu giấy màu xanh. Hôm chị bé cầm tờ giấy về nâng niu đưa cho mẹ, trịnh trọng bảo: ママ、じかける? Mình nghĩ mãi mới đoán chắc là nàng muốn nói 字書ける? (Mẹ có biết viết chữ không?). Mình trả lời ...thành thật 文字(もじ) hả? Chữ thì tất nhiên mẹ viết được rồi. Thế là nàng đưa tờ giấy màu hồng ra, bảo mẹ viết cho em.
Thế mình mới hỏi nàng là em muốn mẹ viết gì nào. Nàng trả lời dõng dạc: 文字、文字を書くの。 (Mẹ viết chữ cho em, viết chữ í). Mình hỏi lại, biết là sẽ viết chữ rồi, nhưng là chữ gì, cầu nguyện điều gì (なんのお願いする?). Nghe thế nàng lại bảo lại: そうそう、お願いを書くの。ママ、お願いを書いて。字、字だよ。(Đúng rồi đúng rồi, mẹ viết điều cầu nguyện cho em. Viết chữ, chữ í mẹ)
Đoạn hội thoại như trên lặp đi lặp lại gần 5, 6 lần thì mẹ thôi không dám hỏi nàng nữa. Nàng Kiki này đúng là chỉ nghe cô nói thế nào về lặp lại cho mẹ thế đó, không có chính kiến cá nhân gì cả (đòi gì chính kiến ở con bé 4 tuổi cơ chứ). Thế là mình vắt óc mấy đêm, rồi đến ngày hạn nộp 短冊 thì viết điều cầu nguyện cho hai chị em như sau:
Kiki: 「たくさんおともだちができるように」 (Ước cho em mau có nhiều bạn để chơi cùng)
Misaki: 「パクパク食べられるように」 (Mong em ăn nhiều cho mẹ nhờ)
Ở trường mẫu giáo cũng bày biện chuẩn bị buổi lễ tanabata cho các lớp. Có tiết mục kể chuyện Ngưu Lang Chức Nữ cho các cháu nghe nữa. Anh Huy bờm thì chắc không hiểu chuyện gì rồi, mình thì muốn kiểm tra xem chị Kiki ở lớp có nghe cô kể chuyện không nên hôm đó đi học về thì hỏi chị hôm nay cô kể chuyện gì. Hỏi mãi chị cũng chỉ thỏ thẻ: có cây cầu í, có công chúa í, rồi hát múa, rồi ăn bánh mẹ à, rồi ...hết chuyện. Ôi muốn xem thử chuyện Ngưu Lang Chức Nữ ở Nhật nó khác Vn ở chỗ nào mà nghe chị kể mẹ càng búi hơn.
Hôm mình đi đón hai đứa xem thử ở lớp mấy đứa khác nó cầu nguyện gì, thì thấy mấy câu cầu nguyện trẻ con vui phết: エルサになるように (Muốn thành Elsa trong Frozen), スーパーマンになるように (Muốn trở thành siêu nhân)... May mình không gì điều gì to tát cho Kiki với Misaki, không thì lòi đuôi là điều ước của ba mẹ chứ không phải của con (mà đã hỏi nó nhiều lần mà nó có nói nó ước gì đâu)
Hai cái 短冊 xong lễ ở trường cô phát cho đem về nhà, mình ngoắc lên cái cây trong nhà. Điều mình mong ước chỉ là cây ơi, cây ...đừng chết nhé. Mình hứa với cây sẽ chăm chỉ không quên tưới nước :))

Comments
Post a Comment