Skip to main content

I changed my mind (yeah, once again)

Hôm nay tâm trạng đã đỡ chán nản hơn mấy hôm trước. Mình vừa xem một video trên youtube, nội dung không liên quan lắm nhưng có một ý là để cân bằng cảm xúc - nhất là cảm xúc tiêu cực - con người cần trung bình 8 ngày. Nghĩa là có bực bội giận dữ buồn rầu gì thì sau 8 ngày cảm xúc đó cũng vơi đi, với điều kiện giữa chừng không có ai nhảy vào nhén lửa cho nó bùng cháy lại :))

Mà điều đó cũng có nghĩa là cảm giác vui vẻ yêu đời sung sướng chắc cũng chỉ kéo dài tầm 8 ngày nếu giữa chặng đường không có ai (kể cả bản thân) truyền thêm nhiệt huyết cho niềm yêu sống. Thế mới thấy, muốn sống vui hoài cũng khó ghê ha.

Vậy nên mình thấy khó mà định nghĩa một cuộc sống hạnh phúc. Và việc đi tìm "hạnh phúc" càng trở nên mơ hồ. Làm sao mình có thể tìm cái thoắt ẩn thoắt hiện như mây khói giữa trời vậy được? Cuộc sống bao gồm nhiều cung bậc: vui, buồn, sung sướng, giận dữ... Người mình nghĩ rằng cuộc sống của họ rất hạnh phúc thì cũng không có nghĩa họ luôn vui 24/7, sẽ có lúc họ buồn rầu hoặc chán nản. (Thế nên khi đọc những ai "chia sẻ" trên fb về việc họ "hạnh phúc" thế nào thì mình cũng không gato như hồi trước nữa. Ai càng vỗ ngực "ta đây hạnh phúc" thì càng là người chẳng biết gì về nó, hoặc họ chỉ đang muốn đánh bóng bản thân để người khác ngưỡng mộ và ghen tị) Hạnh phúc hay không là khi về già ngồi oánh giá lại đời mình, lấy tích phân tất cả những cung bậc cảm xúc trong cuộc đời, kết quả dương (>0) thì "ok, bạn hạnh phúc"; kết quả âm (<0) thì "chia buồn, bạn bất hạnh", kết quả bằng 0 thì "bạn là người bình thường như đa số những người khác theo định luật xác suất", thế thôi. Khi chưa lấy được hết tích phân thì khó mà đánh giá ai đó hay cuộc đời này cuộc đời kia hạnh phúc hay không được.

Nhưng may mắn thay, tạo hoá ưu ái cho con người bộ não có xu hướng ghi nhớ những kí ức đẹp đẽ và sẽ cố tình "lờ" đi những kí ức không được tốt đẹp cho lắm. Trong cuốn sách "Lược sử loài người" tác giả có một chương lý luận về Hạnh Phúc mà mình khá thích. Tác giả đặt ra câu hỏi liệu mức độ cảm nhận hạnh phúc của một người có phụ thuộc vào mức độ sinh hoá của người đó không. Tức là nếu người nào đó cảm nhận vui vẻ thì não/cơ thể người đó sẽ tiết ra hormone hạnh phúc (dopamine hoặc gì đó). Vậy người nào có bộ gen mà cơ thể dễ tiết ra dopamine thì có hạnh phúc hơn không? Mình cũng không biết, nhưng mình nghĩ có người thuộc loại dễ tiết ra hormone tích cực hơn người khác thật.

Đó là những người lúc nào mình cũng thấy họ vui vẻ, hiền hoà. Ở bên họ thấy cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thản. (Đến đây chồng mình sẽ nhảy vào và bẩu: "tui đó chứ ai" :D, mình biết, nhưng mình không khẳng định cũng không phủ định haha)

Cũng ở đâu đó mình đọc: Vui vẻ không phải là một loại tính cách, mà là một loại năng lực. Nếu thế thì những người thường luôn vui vẻ không phải là do gen bẩm sinh được thế (kiểu như trúng xổ số được bộ gen quý) mà là do sự nỗ lực cố gắng, do mind set của người đó. Hoặc do cả hai bổ trợ nhau. Nếu có năng lực nào cần được rèn luyện và nuôi dưỡng nhất cho hai đứa nhỏ nhà mình, thì mình nghĩ đó là năng lực duy trì được sự vui vẻ. Chị Kiki thì có vẻ được trúng xổ số bộ gen vui vẻ rồi (di truyền từ ai ta? chồng mình chắc lại nhảy vào và bẩu: "tui đó chứ ai" :D). Anh Misaki thì không may hứng phải bộ gen của mẹ, nên chắc cần quan tâm đào tạo nhiều. Nhưng bù lại đoạn tính cách "mong manh dễ vỡ", nhiều mâu thuẫn nội tâm... thì rất hợp để làm mấy nghề liên quan đến nghệ thuật như nhà văn, hoạ sĩ, nhạc sĩ... đó con (dù mẹ Trang chỉ làm được ...kĩ sư hoá).

Viết lòng vòng cuối cùng mình chẳng biết mình định viết gì nữa. Tranh thủ hai đứa nhỏ đang xem tivi mình note vài dòng về tâm trạng và chuyển biến trong suy nghĩ của ngày hôm nay. Ôi, những dự định của bạn Trang thay đổi như chong chóng, hôm nay nghĩ rày ngày mai nghĩ khác á. Bạn chồng cũng chóng mặt theo luôn.

- Không buồn vì công việc nữa. Tự tìm niềm yêu thích trong các task hàng ngày. Dù sao mình cũng rất thích làm slide. Tuy không giỏi graphics nhưng mình có tự tin về khả năng thẩm mĩ và cách làm slide sao cho thuyết phục khách hàng và đối tác. Khi làm slide là mình quên luôn thời gian và có thể tỉ mẫn làm nó đến khuya mà không thấy mệt. Hôm qua mình làm xong slide gửi cho sales manager thì nhận ngay invitation mời mình trình bày slide đó cho sếp của sales manager luôn :D Thật ra thì không cần sự "công nhận" của người khác, việc mình hoàn thành và tự thấy bằng lòng với cái slide mình làm đã cho mình một cảm giác "thung thướng" của 達成感 (cảm giác đạt được cái gì đó) và thấy ngày làm việc đó thật ý nghĩa. Nên việc tiếp tục công việc cũng không phải là một việc khó khăn lắm, nếu thỉnh thoảng mình lại có những "sự kiện" như thế này để nâng mức độ "hạnh phúc" lên. Lý tưởng hơn thì cứ 8 ngày có một ngày như thế là ngày nào mình cũng vui vẻ hạnh phúc cả rồi.

- Mấy hôm trước mình đã nghĩ rằng mình không thích làm việc về hoá nữa, không làm business nữa, chỉ muốn buông tất cả đi theo văn chương nghệ thuật. Thế mà khi ngồi nghiêm túc để vạch ra kế hoạch cho tương lai "sau DuPont" thì mình chẳng thấy có hứng thú mãnh liệt với cái gì cả, chứ đừng nói là "đam mê". Mình nhận ra là lúc đó mình chỉ muốn nghỉ làm để trốn chạy thôi, chứ thật ra mình chẳng có cái gì thích đến nỗi để bỏ công việc hiện tại cả.

- Mình nói mình không thích hoá nhưng mình phải đồng ý với sự thật rằng gần nửa đời mình đã gắn liền với nó, từ hồi cấp 3 chuyên Hoá đến giờ. Nếu không thích thì không thể gắn bó lâu như thế được. Hồi lên ĐH mình cũng đã từng nghĩ mình chán Hoá rồi và muốn rẻ sang ngành khác (Công nghệ Sinh học), nhưng học hơn một năm mới thấy ...mình thích hoá hơn. Và khi có cơ hội để đổi ngành khi vào đại học ở Nhật, mình đã không ngần ngại ghi nguyện vọng một là ngành Hoá. Rồi không những 4 năm ĐH mà còn thêm 2 năm thạc sĩ, rồi đi làm gần 7 năm ở một công ty Hoá nữa. Thế mà mình bảo mình không thích ư? Với một đứa hời hợt và không có niềm yêu thích cụ thể như Trang thì cái gì đã giúp Trang gắn bó bền bỉ với Hoá như thế? Trang bờm à, suy nghĩ cho kĩ nha.

- Bạn chồng đã phán rằng cứ thả sức tung tiền đi để coi thử cuộc sống có vui hơn không. Nghĩa là bạn í bảo cứ cố gắng đi làm rồi lấy tiền đó mua sắm, đi ester, tiêu xài phởn phơ coi thử có giảm stress không. Chứ bây giờ đi làm thì stress công việc nhưng nghỉ làm thì stress việc thiếu tiền, mà vế sau thì chắc dữ dội và không dịu êm như vế đầu. Nên thôi mình cứ thử. Hôm nay đã lên amazon mua hơn 5 thứ (bằng tài khoản của chồng hehe). Cũng đang hăm he đăng kí lớp yoga đi học lại cho cân bằng cuộc sống. Những việc mình đề ra muốn làm sau khi nghỉ làm (tập thể dục, yoga, học đàn, nhảy, viết văn...) thì mình sẽ cố gắng sắp xếp để có thể làm từng chút một khi vẫn đi làm. Để coi thử như thế thì đời có vui hơn không nhé. Nói chung bạn Trang rất nhục, có nhiều thứ nói (nhiều lần) mà vẫn không làm được. Nên lần này cũng vậy. Nhưng bạn Trang sẽ không hèn đến mức xoá bài lần trước, để vậy để biết được những cảm xúc của mình trong quá khứ như thế nào. Tất cả đều sẽ có ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai, nên không cần xoá dấu vết :))

Nói chung thì về cuối đời cũng chỉ là tích phân của tất cả những cái note mà bạn Trang viết trên trang này mà thôi :)) Hi vọng kết quả tích phân sẽ không âm :))

Post cái ảnh lấy động lực nào. Dù sao đây cũng đã là động lực bền bỉ trong 20 năm đầu đời của bạn Trang :))

Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...