Sáng nay hai chị em chúng nó chăm sóc nhau thế này đây.
Bình thường chị bé Kiki hay mang tất mà gót chân cứ bị đội lên phía trên, làm mẹ phải dặn dò cẩn thận mỗi khi chị mang tất là: "Kiki nhìn này, đây là cái gót chân (chỉ vào gót chân của đôi tất). Con phải mang vào thế này thì mới đúng nè."
Sáng nay trước khi đi học không hiểu sao anh Huy không cho mẹ mang tất cho anh, nằng nặc cầm đôi tất dúi vào tay chị bé bảo chị bé mang cho mình. Mẹ đứng từ xa nhìn, thấy chị cầm đôi tất của anh lên, chỉ chỉ trỏ trỏ rất trịnh trọng: "Huy nhìn này, đây là cái gót chân (nhưng lại chỉ vào phần mũi chân của chiếc tất!!!) Huy phải mang như thế này này".
Thấy chị chỉ bảo anh sai lặt lè ra đó, nhưng không dám bay vào đính chính vì sợ ...mất thể diện của chị bé và làm ảnh hưởng đến niềm tin cao cả mà anh Huy đã dành cho chị khi uỷ thác "nhiệm vụ nặng nề" (mang tất cho anh) lên vai chị.
Mẹ bỏ ra ngoài phòng khách để mặc hai chị em tự giải quyết với nhau. Sau nửa tiếng vẫn không thấy đứa nào chạy ra cả, vào phòng thì thấy chị đang cố gắng mang chiếc tất thứ hai cho anh, vật lộn có vẻ như gần muốn bỏ cuộc lắm rồi. Chị bé thấy mẹ vào cái thì buông ngay chiếc tất còn lại, thán một câu: "Cái này khó quá mẹ ơi" (これ難しい!)
Haha, đó. Cứ tưởng mẹ hay làm mà mình cũng làm được à. Đâu phải đơn giản đâu con :D
(Chị bé 4 tuổi, anh Huy 2 tuổi - Những phút giây hoà bình ít ỏi của hai chị em)
Bình thường chị bé Kiki hay mang tất mà gót chân cứ bị đội lên phía trên, làm mẹ phải dặn dò cẩn thận mỗi khi chị mang tất là: "Kiki nhìn này, đây là cái gót chân (chỉ vào gót chân của đôi tất). Con phải mang vào thế này thì mới đúng nè."
Sáng nay trước khi đi học không hiểu sao anh Huy không cho mẹ mang tất cho anh, nằng nặc cầm đôi tất dúi vào tay chị bé bảo chị bé mang cho mình. Mẹ đứng từ xa nhìn, thấy chị cầm đôi tất của anh lên, chỉ chỉ trỏ trỏ rất trịnh trọng: "Huy nhìn này, đây là cái gót chân (nhưng lại chỉ vào phần mũi chân của chiếc tất!!!) Huy phải mang như thế này này".
Thấy chị chỉ bảo anh sai lặt lè ra đó, nhưng không dám bay vào đính chính vì sợ ...mất thể diện của chị bé và làm ảnh hưởng đến niềm tin cao cả mà anh Huy đã dành cho chị khi uỷ thác "nhiệm vụ nặng nề" (mang tất cho anh) lên vai chị.
Mẹ bỏ ra ngoài phòng khách để mặc hai chị em tự giải quyết với nhau. Sau nửa tiếng vẫn không thấy đứa nào chạy ra cả, vào phòng thì thấy chị đang cố gắng mang chiếc tất thứ hai cho anh, vật lộn có vẻ như gần muốn bỏ cuộc lắm rồi. Chị bé thấy mẹ vào cái thì buông ngay chiếc tất còn lại, thán một câu: "Cái này khó quá mẹ ơi" (これ難しい!)
Haha, đó. Cứ tưởng mẹ hay làm mà mình cũng làm được à. Đâu phải đơn giản đâu con :D
(Chị bé 4 tuổi, anh Huy 2 tuổi - Những phút giây hoà bình ít ỏi của hai chị em)


Comments
Post a Comment