Skip to main content

Posts

Showing posts from 2023

Kiki Sáng Tác Truyện

Tối hôm qua chị Kiki trước khi đi ngủ ngồi hí hoáy ở bàn hơn nửa tiếng, đợi mẹ tập yoga xong thì xuống tận tầng 1 thì thầm với mẹ rằng con vừa sáng tác truyện. Chị đưa cho mẹ xem tập vở ghi toàn hiragana của chị, dài đến hơn nửa trang giấy. Dưới đoạn văn còn ghi tên tác giả (là chị) và Rating 3 sao cho độ hay của truyện (đối với chị 3 sao là cao nhất hay sao í) cũng do chị tự đánh giá. Mình bảo chị ngồi xuống đọc cho mẹ nghe xem truyện chị sáng tác thế nào nào, vì nói thật là chữ của chị bé thỉnh thoảng mình đọc cũng không ra. Chị hắng giọng đọc thích thú lắm, đọc xong thì ngước mắt nhìn như đợi lời khen và công nhận từ mẹ. Mình đợi chị đọc xong rồi ôm lấy chị và nói rằng mẹ rất vui vì con thích sáng tác truyện. Chị đợi tí nữa coi thử mẹ có nói thêm gì không, rồi hỏi thẳng vấn đề: "Truyện hay không mẹ?" Nội dung câu chuyện của chị thì nói thật là vẫn còn trẻ con và chỉ mới là chắp nối từ câu chuyện này chị đọc trong sách, câu chuyện kia chị nghe kể lại, cùng với những câu đố...

Cuộc Sống Nhiệm Mầu

Các bạn đọc thân mến, sau bài blog trước có thể có vài bạn đã lo lắng cho tình trạng tâm sinh lý bất ổn của mình. Nhưng mình không sao cả các bạn nhé. Mình đã lấy lại được tâm trạng vui vẻ vô âu vô lo nhờ những buổi tư vấn tâm lý với chồng (he is my therapist!) và một người bạn thân yêu của mình trên con đường tu tập tâm linh. Mình nhớ trong những ngày mood giảm tột cùng đã nhắn tin hỏi thăm bạn (cả năm toàn bạn nhắn tin cho mình chứ mình chẳng bao giờ chủ động hỏi han) rồi chỉ đợi chốt một cái hẹn để đến nhà bạn nằm dài ăn uống tám chuyện huyên thuyên. Mình cảm thấy thật cám ơn vũ trụ vì đã cho mình có những người thân yêu bên cạnh. There are only two ways to live your life. One is as though nothing is a miracle. The other is as though everything is a miracle. (Albert Einstein) Vì hôm nay mình đã chứng kiến thật nhiều nhiệm mầu của cuộc đời, nên mình cũng muốn thực hiện một phép màu cho một người yêu thương. 1. The Bus Driver Khi bạn làm việc với thái độ tích cực thì sẽ tự động truyền...

Những Tháng Ngày Mông Lung

 " If you don't seriously reflect on the choices made in tough situations, you're probably going to make mistakes again ." (James Hatch) Mình đang có những tháng ngày rất chông chênh, đầu óc và tinh thần lên xuống bất thường đến mức chồng mình cũng không hiểu nổi. Mà chính vì bản thân mình cũng chưa biết mình muốn đi đâu và làm gì, nên mình cứ như qua bong bóng bay trước gió, gió thổi chiều nào thì xoay theo chiều ấy rồi cuối ngày lại tự hỏi cuộc đời mình sẽ đi về đâu. Mình đã nghỉ việc hai lần (cùng một công ty), không kể những công việc làm thêm nhặt nhạnh. Mà lần nào nghỉ việc cũng cực nhọc tinh thần lắm luôn, vì không phải chỉ việc viết đơn xin nghỉ hay trả lại máy tính cho công ty là xong. Luôn luôn có những dằn vặt, có những níu kéo (từ sếp và một phần bản thân mình), luôn có những câu hỏi như: "Liệu sau này mình có hối hận với quyết định này hay không?", "Thật sự là không thể tiếp tục nữa hay sao?" ... - những câu hỏi xoáy sâu vào tâm gan mà...

Công Chúa Nhỏ Lên 7

Chào em, chào xinh tươi. Cô gái đáng yêu của mẹ. Hôm vừa rồi tổ chức sinh nhật cho nàng Kiki ở nhà, các cô chú đến chơi hỏi con mấy tuổi rồi. Chị trả lời thỏ thẻ "bải tuội" làm mọi người cứ cười khúc khích chọc là "con 3 tuổi à". Có tiến bộ là giờ đã chịu nói tiếng Việt, nhờ công miệt mài học TVS hơn 1 năm trời. Nàng Kiki nói tiếng Việt chưa giỏi, học hơn một năm trời mà cô ở TVS vẫn không nhắc gì đến việc cho lên lớp, cứ mãi ở lớp Làm Quen Tiếng Việt thôi. Tuy nhiên nàng là đứa học hành chăm chỉ nhất vì từ lúc bắt đầu học đến giờ chưa nghỉ học buổi nào cả. Năm nay nàng được trường cho đăng kí đi tham gia văn nghệ ở Vietnam Festival. Tuy bình thường chẳng bao giờ thích nghe bài hát tiếng Việt nhưng sau khi được phân công bài hát là luyện tập rất siêng năng. Lúc hát còn nhắm mắt phiêu lắm luôn :)) Nói thêm về phần biểu diễn văn nghệ của nàng là nàng được cô phân công hát bài "Chỉ có một trên đời." Đây là bài hát về Mẹ. Lần đầu mình cho nàng nghe qua bài hát...

Là Thời Điểm Để Bắt Đầu

Dạo này ít có thời gian để viết blog quá, vì đang mãi mê chinh chiến và yêu đương .  Đọc truyện Đông-ki-xốt xong chỉ nhớ mỗi một cụm từ này. Hồi đó thấy ông Đông-ki này hâm hâm dở dở, mãi không chịu lớn mà lúc nào cũng như trẻ con. Nhưng giờ mới biết, trẻ con mới là những người sống nhiệt tình và nồng cháy nhất. "Mãi mê chinh chiến và yêu đương" chính là đang hăng say trải nghiệm cuộc đời, là đang cháy hết mình cho những gì diễn ra trước mắt. Và bây giờ mình có cảm giác là mình cũng đang "mãi mê chinh chiến và yêu đương" đến độ không có thời gian để viết blog luôn các bạn ạ. *** Hồi hai năm trước (năm 2021) mình quyết định nghỉ việc để dành thời gian viết sách. Mình luôn mong mỏi ước ao viết được một cuốn sách riêng của mình, về cuộc đời mình, về những trải nghiệm của mình. Thấy xung quanh ai mà viết được sách xuất bản là mình bồn chồn lắm luôn, nghĩ rằng chẳng lẽ đời mình (cũng giải nhất học sinh giỏi văn của tỉnh chứ bộ) mà lại không sáng tác ra được cái gì hay sa...

A Wish for 2023 Tanabata

My husband and I went out for lunch today. In the way back I asked him if he has any wish for Tanabata this year (tomorrow is July 7th). He said he wish "to be a beautiful man" :)) He is joking because the Tanabata's wish of my daughter this year is "to be a beautiful girl". By the way, the wish of my son is to become a soccer player. He asked me in return if I have one. Some seconds to think, and my answer is "to be closer to God", I said seriously.  - Can you be more specific ? How closer will it be?  I wonder if he needs an answer for exactly how many meters (or km) should it be between me and God?  Even if he didn't ask, I tried to make my wish more specific for me as well, otherwise I wouldn't be able to know if the wish came true or not at the end of the year. - Less fear and more faith . That is the best I could figure out about the wish "be closer to God". A thought crossed my mind. "Why don't you meditate or do s...

Gặp Gỡ 100 Trí Thức VN tại Nhật - phần 2

Từ lúc hội nghị kết thúc đến hôm nay đã hơn 2 tuần, kí ức giờ thật nhạt nhòa. Một lời trân trọng xin lỗi nếu mình đã bắt các bạn đợi hơi lâu mới viết tiếp. *** Tường Trình Hội Nghị (tiếp theo phần 1 ) Bác Đại Sứ Phạm Quang Hiệu sau câu hỏi lớn  rằng "các Trí Thức ở Nhật có thể đóng góp gì cho VN" thì cũng chia sẻ rằng ĐSQ VN tại Nhật Bản luôn song hành hỗ trợ cho các Trí Thức trên công cuộc xây dựng và đóng góp cho đất nước, các bạn cần gì thì cứ nói cho ĐSQ biết. Bác rất vui vì mới nhậm chức chưa được một tháng mà đã có cơ hội gặp gỡ đầy đủ các anh tài VN trên đất nước hoa anh đào, và nhiệt liệt cám ơn sự tham gia của các khách mời bao gồm đại diện của các bộ ngành liên quan tại VN nữa. Tiếp theo là video chào mừng từ đại diện của Bộ Kế Hoạch và Đầu Tư/ Bộ Khoa học Công nghệ (do không thể tham gia trực tiếp). Trên video là một anh khá trẻ, ngồi ở bàn họp hội nghị thường thấy ở VN (có bình hoa và huy hiệu...). Mình quên mất anh ấy tên gì, chỉ thấy anh cầm giấy đọc khá lưu lo...

Gặp Gỡ 100 Trí Thức VN tại Nhật - Phần 1

Vào đề Thứ bảy tuần vừa rồi 5/27 mình nhận được tin nhắn chớp nhoáng của cựu chủ tịch Hội Trí Thức VN tại Nhật mời đi gặp gỡ ở ĐSQ. Mình thì không là thành viên chính thức của bất cứ hội hè nào cả (mình là thành viên bất khả trị), nhưng tự xét thấy bản thân cũng không phải là không trí thức lắm nên quyết định đi ủng hộ bạn. Thật ra mấy vụ này mình thấy chồng mình đi thì hợp lý hơn mình, nhưng chàng lại một mực thoái thác vì bảo chưa biết mục đích của cuộc gặp là gì nên đồng chí chưa muốn ra mặt (giữ bí mật để sau này thiên thời địa lợi nhân hòa còn hoạt động cách mạng, để về hưu vợ có thể viết sách "Cuộc đời hoạt động cách mạng của NVK". Í mình viết lên blog thế này không biết có lộ thông tin mật của bạn í không.) Vậy là bạn chồng tình nguyện ở nhà giữ con cho mình đi, mình thì lâu lâu có hội hè cũng tò mò muốn góp mặt, dù rằng từ trước đến nay hoàn toàn không có quan tâm hay hứng thú gì về các vấn đề thời sự kinh tế chính trị xã hội cả (vâng, mình sống trên mây mà các bạn ...

Daily Routine

  "Master your daily routine, so you can master your success." (Unknown) ( Làm chủ thói quen hàng ngày, và bạn sẽ làm chủ thành công. ) *** Mình đang tự cho phép bản thân sống thoải mái trong một khoảng thời gian nhất định để nghỉ ngơi và tự do làm những điều trước kia mình hằng mong muốn. Cụ thể là đọc hết những cuốn sách đã mua (kìm hãm việc mua sách mới trước khi đọc hết đống sách đang chờ, dù rằng ngày nào cũng thêm 1-2 cuốn vào wish list). Tiếp theo là xem những bộ phim muốn xem (chắc việc đầu tiên là phải viết ra list những phim muốn xem rồi đánh thứ tự ưu tiên, không thì không bao giờ hoàn thành được mất). Rồi học những khóa học muốn học (trước khi học khóa mới phải thi xong các khóa đang học nữa đã). Viết đến đây mình thấy sao mà mình bận rộn thế, chứ có phải thảnh thơi nhàn hạ gì lắm đâu. Những hoạt động trên hầu hết đều là hướng nội, nên sẽ được hoàn thành tốt nếu không có ai quấy rầy. Vậy mà thời gian trong ngày mình thật sự được ở một mình vẫn quá ít ỏi (so với m...

Giới Hạn Là Bầu Trời (truyện nhặt nhạnh)

Giới hạn là bầu trời - Sky is the limit Mình giữ nguyên tiêu đề của tác giả, bài đăng trên Fb của Hoài . Sau đây là phần copy từ bài gốc của tác giả. *** Ông sinh năm 1938, đã trải qua hai cuộc chiến tranh, hiện đang sống ở Đồng Nai. Năm nay, ông 85 tuổi. Hôm ấy, trên đỉnh Fansipan, khi cả đám thanh niên (trong đó có mình) thở ngắn than dài vì gió to quá, trời lạnh quá, khó thở quá, thì ông vẫn đứng im, nhìn về phía camera, và mỉm cười. Có nhiều suy nghĩ nảy ra trong đầu mình lúc ấy, rằng vì lý do gì mà một con người gần 90 tuổi, ở tít Đồng Nai, bất chấp đau lưng mỏi gối, vẫn sẵn sàng đi mấy nghìn cây số để đến đỉnh Fansipan. Kiểu, chỉ là đỉnh Fansipan thôi mà. Dạo gần đây các bác già mình gặp hay bỉ bôi bảo là lớp trẻ chúng mày cứ thích nói câu “hồi cháu còn trẻ”, chúng mày đã đi được bao năm trên đời mà bày đặt thế. Thật ra mình hiểu, lý do tại sao mấy đứa như mình lại hay kiểu hoài niệm quá khứ như vậy. Càng lớn, thế giới của mình cứ càng nhỏ đi thế nào í. Những màn đi chơi cuối tuầ...

Câu Chuyện Con Yêu Mẹ Nhường Nào

Thỉnh thoảng cho anh Huy và chị bé lên sóng trên blog mẹ. Trẻ con đúng là lớn nhanh thật. Những giây phút thế này chỉ mong chúng nhỏ mãi ở bên mình thôi. 1.  Câu chuyện Thương ba làm việc vất vả , và Mẹ đừng già nhé . Dạo này ba Kỳ làm việc vất vả, người lúc nào cũng thiếu ngủ và mệt mỏi. Hôm rồi mình chỉ đầu tóc ba Kỳ nhiều sợi bạc trắng cho hai chị em rồi bảo: "Ba làm việc nhiều vất vả nên bạc hết cả tóc rồi nè. Các con phải thương ba nhiều vào". Anh Huy tò mò đến vén tóc ba lên rồi nói, ôi mẹ ơi thế là ba thành ông già rồi hay sao?(パパもうおじいちゃんになったの?). Mẹ gật đầu bảo ừ, ba làm việc kiếm tiền vất vả nuôi gia đình nên già nhanh đó.  Nghe vậy chị bé mới bảo thế thì ba đừng làm việc nữa (logic quá chị ơi!). Mình nói không làm việc thì làm gì có tiền để mua cơm với mua áo quần cho hai đứa. Chị bé suy nghĩ rồi bảo: cơm thì không cần đâu (ặc, chắc do dạo này bị chê béo), chỉ cần ba mua sô-cô-la và đồ chơi Precure (công chúa) cho em là được (?!). Mình bảo cái đó còn tốn nhiều tiền ...