Tối hôm qua chị Kiki trước khi đi ngủ ngồi hí hoáy ở bàn hơn nửa tiếng, đợi mẹ tập yoga xong thì xuống tận tầng 1 thì thầm với mẹ rằng con vừa sáng tác truyện. Chị đưa cho mẹ xem tập vở ghi toàn hiragana của chị, dài đến hơn nửa trang giấy. Dưới đoạn văn còn ghi tên tác giả (là chị) và Rating 3 sao cho độ hay của truyện (đối với chị 3 sao là cao nhất hay sao í) cũng do chị tự đánh giá. Mình bảo chị ngồi xuống đọc cho mẹ nghe xem truyện chị sáng tác thế nào nào, vì nói thật là chữ của chị bé thỉnh thoảng mình đọc cũng không ra. Chị hắng giọng đọc thích thú lắm, đọc xong thì ngước mắt nhìn như đợi lời khen và công nhận từ mẹ. Mình đợi chị đọc xong rồi ôm lấy chị và nói rằng mẹ rất vui vì con thích sáng tác truyện. Chị đợi tí nữa coi thử mẹ có nói thêm gì không, rồi hỏi thẳng vấn đề: "Truyện hay không mẹ?" Nội dung câu chuyện của chị thì nói thật là vẫn còn trẻ con và chỉ mới là chắp nối từ câu chuyện này chị đọc trong sách, câu chuyện kia chị nghe kể lại, cùng với những câu đố...
My corner, my stories, my life o0o Những câu chuyện nhỏ hàng ngày, không đầu không cuối.