Skip to main content

4歳娘の初めての詩

 今年の梅雨が本当に長かった。15年近く日本にいたのだが、これまでこんなに長い梅雨の記憶がなかった。そして、毎日当然のように降っていた雨が終わり、猛烈な暑さがやってきた。ずっと待っていた雨のない日だが、その突然の到来に心の準備がおいつかず、長かった梅雨の終わり方にあまり納得いかないような感じがした。(納得しないってどうするんだ?)

 (それで?)昨日は突然雨が戻ってきた。天気予報を見ていなかったせいか、かなり驚いた。窓を越して ジャジャと降っている雨の音を聞いて、我が家の4歳の娘が言葉を発した。
 娘の何気ない言葉が、親バカの私に神経をはしらせた。これだ!と思い、急いでペンをにぎって娘がつぶやいた一つ一つをノートに書きおろした。


「雨がジャジャふってる
 よごれた服
 葉っぱたちが
 泣いている」

 汚れた服?。。。いやいや、バルコニーに干したのは洗濯したばかりの服なのよ、お嬢ちゃん!!!と言いたかったが、雨に濡れた服と雨に当たった葉っぱから水滴がちょんちょん落ちてきて、「泣いている」と表現した娘に許しをあげた(笑)。


「わたしのうちに
 雨がジャブジャブ
 虹がでるよ
 雨がふってたらね」

 ママの気分が突然の雨に曇らせられたことに気づいたのか(いや、全然気づいてないと思う)、「虹がでるよ」なんてやさしくママを励ましたみたい。ありがとうね!!!

まだつづくのだ。

「わたしのうちに
 雨がジャブジャブ
 おしっこなのだ
 くもさんのね」

 ははは。雲さんのおしっこなんて、大胆な連想だな。でも確かにお空からのおしっこ、と言われても無理がないよね。最初の葉っぱたちの涙の連想とは真反対だが、子供ならでの発想だ。面白い!!!


 o0o

 子供の感受性を育てたいとずっと思っていた 私だが、ピアノや描きクラスに毎週ふりまわされヘトヘトするお母さんたちを見て、実は半分も諦めた。でも、なんかそんなに難しくないみたい。

 なぜって?子供の皆は、生まれつきの偉大な想像力と、とてつもない繊細な心をもつ天才なアーティストだ。

 親の仕事は、それに気づいてあげて、そして(親バカと言われてもいい)我が子の”才能”を楽しんでいればいい。

「こどもは勝手に育つから、親の仕事はじゃましないこと」なんて、ある意味あっているかもしれないね。



 

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Looking into the Shadow – Part 2: What I Thought I Was Missing

  Yesterday, I got mad at my therapist. (That was Part 1—you can read it  here .) Last night, I messed up with my kids. (This is Part 2. You’re reading it now.) This morning, I felt completely broken and lost. Then I took a nap. And somehow… things seemed okay again. I’m not fully back on my feet yet. But I did discover a few things about myself—things worth writing down before they quietly disappear. So this is me, taking notes. Part 2: What I Thought I Was Missing Lately, I’ve realized that my biggest struggle might not actually be  finding my life purpose . That question is too big, too abstract, to carry around all day. What really gets me is something much more ordinary—and much heavier. That drained, uneasy feeling at the end of the day when I’m exhausted, yet nothing I  wanted  to do actually got done. Sound familiar? What I’m really struggling with is  time . I wish I could press a pause button. Freeze everything exactly as it is. So I wouldn’t age....