Skip to main content

Ba Chú Mèo Sau Vườn Nhà

Trời cuối hè gió thổi thật mát. Mỗi buổi sáng thức dậy hoặc tối trước khi đi ngủ mình thường đứng hóng gió ở ban công hoặc cạnh cửa sổ phòng làm việc. Không làm gì cả, chỉ đứng nhìn đám mây đang trôi bồng bềnh trên trời hoặc nghe gió thổi vi vu làm những chiếc lá cạ vào nhau. Buổi sáng thỉnh thoảng còn nghe tiếng chim hót ríu rít. Bình yên đến lạ.
Ở cửa sổ phòng làm việc của mình nhìn xuống là một bãi đất trống giáp một ngõ cụt có lót bê-tông. Và dưới ngõ cụt đó có ba chú mèo hoang hay nằm sưởi nắng lúc sáng sớm hoặc hóng gió lúc chiều về. Một chú lông trắng, một chú lông đen, một chú lông vàng. Ba chú xêm xêm nhau kích thước và tuổi tác, mình đoán thế. 
Đây là ba chú mèo hoang vì khu nhà ở sau lưng nhà mình rất ít người, có nhà bỏ hoang nên mình không nghĩ là nhà nào trong khu nuôi ba chú này. Thế nhưng sáng nào cũng có một bà cụ bê một dĩa thức ăn ra cho ba chú. Các chú ăn thong thả, từng con một. Con này ăn thì con kia nằm sưởi nắng. Chẳng bao giờ nghe tiếng cãi cọ bất đồng nào.
Dạo này mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên của mình là ra phòng làm việc và nhìn qua khung cửa sổ tìm kiếm bóng dáng ba chú mèo. Rồi khi thấy ba chú nằm ưỡn ờ trên nền bê-tông mình lại bất giác mở miệng mỉm cười. Không biết mình cười ba chú mèo hay mình cười bản thân sao tự dưng đâm ra quan tâm ba người bạn bé nhỏ này nữa (mình vốn không phải tuýp người thích mèo). Tuy giữa mình và ba chú mèo chưa có một cơ hội giao tiếp hay hỏi han trực tiếp nào nhưng mình cảm nhận được một kết nối vô hình giữa mình và ba chú. Mình không biết ba chú mèo có ý thức và quan tâm đến bóng dáng một con bé hay lén nhìn ba chú qua cửa sổ phòng trên hay không, nhưng sự hiện diện và tồn tại của ba chú thật sự rất quan trọng với mình. Việc được nhìn thấy ba chú mỗi sáng, mỗi chiều, mỗi tối khiến mình thấy vui, thấy bình yên, thấy mình-đang-sống. Chẳng hiểu sao lại có cảm giác này nữa.
Trời dạo này vào mùa bão thường có những cơn mưa bất chợt. Vì mình thích gió lùa vào nhà nên thường mở hết tất cả các cửa sổ trong nhà, do đó khi mưa ập tới là lúc nào cũng ba chân bốn cẳng chạy đi đóng cửa sổ :)). Lúc nào đóng cửa sổ phòng làm việc mình cũng cố dõi mắt xem ba chú mèo đã đi trú mưa an toàn chưa. Thường thì mình phản ứng chậm hơn mấy chú nhiều. Thấy mưa mình mới đi đóng cửa sổ, còn các chú mèo đã tự đi trú mưa từ đời nào. Khi mưa ngớt thì lại thấy bóng dáng ba chú dàn quân trong sân. Cả ngày chỉ thấy ba chú mèo nằm sưởi nắng và ăn cơm, chẳng hề thấy ba chú làm gì nữa cả.
Các chú mèo hoang không chủ, không người thân thích. Các chú có lo lắng rằng một ngày nào đó bỗng dưng cụ bà không mang cơm cho ăn thì sẽ như thế nào không? Các chú hàng ngày có quằn quại với các câu hỏi liệu mình tồn tại để làm gì, sứ mệnh cuộc đời của mình ra sao, ngày này năm sau, năm sau nữa thì mình sẽ thế nào không? Các chú có so sánh bản thân mình với những con mèo khác, có ganh tị vì sao chúng có bộ lông đẹp hơn, vì sao chúng đỏm dáng hơn không, hoặc vì sao vòng eo chúng thon hơn mình không :D? 
Ngắm bóng dáng khoan thai của ba chú mèo mỗi sáng mình lại thấy hổ thẹn với chính mình. Có bao giờ mình rủ bỏ được các lo lắng cho tương lai và các muộn phiền vì những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống để chỉ sống trong hiện tại, thả mình hóng gió và sưởi nắng một cách thong thả khoan thai như ba chú mèo không?

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Ba bài học từ chuyến đi về Việt Nam

Chuyến về Việt Nam ba tuần nghỉ Tết Dương lịch 2026 không cho mình câu trả lời lớn lao nào. Nhưng nó giúp mình rút ra ba bài học nho nhỏ – và mình muốn mang chúng theo cùng mình trong hành trang đổi mới của năm nay. 1. Vứt bớt đồ đi Lúc về Huế, mình thấy nhà ba mẹ mình quá nhiều đồ. Mà đa số những đồ đó – theo như mình thấy – thì rất ít khi dùng tới, hoặc có khi chẳng bao giờ dùng. Ba mình có thói quen tích góp. Nhà bên cạnh sửa nhà bỏ ra tấm gương cũ không dùng nữa, ba cũng đem về cất, với suy nghĩ “để sau này nhà mình sửa thì có sẵn, khỏi mua”. Cứ thế, đồ đạc chất dần lên như núi, mà nhà thì chật nên không gian càng thêm bí bách. Ở nhà ba mẹ, mình rất bực. Mình cứ khuyên ba mẹ là bỏ bớt đi, vứt bớt đi những thứ không cần thiết. Cái mình cần bây giờ là không gian cho nhà thông thoáng, chứ không phải là số lượng đồ để sở hữu. Đồ cũ hỏng không dùng nữa thì cho được thì cho, vứt được thì vứt, để phong thủy trong nhà lên. Nhưng khi sang lại Nhật và nhìn vào căn nhà của mình, mình mới thấy...

Những ông bố cuối tuần

Trước đây mình vẫn hay nhăn mặt càu nhàu mỗi lúc chồng đi làm về muộn. Mình hay tính thời gian một ngày 24 tiếng, chồng ra khỏi nhà lúc 7h rưỡi sáng, về nhà lúc tầm 10h đêm, vậy thời gian một ngày chồng dành cho gia đình là bao nhiêu, chưa kể thời gian về nhà chỉ toàn để ngủ. Công chúa nhỏ dạo này 2 tuổi, đã biết gọi bố mỗi lúc vào giường nằm không thấy bố đâu. Chợt nghĩ con cái lớn nhanh như thổi, nếu những lúc này bố không ưu tiên dành thời gian cho con, đến lúc con lớn hơn tí nữa bố có muốn chơi với con thì sợ lúc đó con cũng chẳng cần. Có lần chồng hỏi: "Em có muốn một người chồng thăng tiến, thành công trong công việc và có nhiều tiền đưa về cho vợ không?" Biết mình vốn thích tiền (hihi) nên chàng gắn "từ khoá" vào câu hỏi; nhưng mình chỉ thở dài, nhìn vào mắt chồng rồi bảo: "Em chỉ muốn một người chồng hàng ngày đi làm 7h tối về với vợ con thôi. Thật đấy." Chồng lẳng lặng đáp: "Không thể em à"... Mình cũng biết tính trách nhiệm và mong ...

Làm gì để tìm thấy an yên khi trong lòng dậy sóng?

Dạo này mình ít viết bài trên blog, biết là có nhiều người ghé thăm mà không thấy update tình hình, sorry các bạn nhé. Tình hình là ... rất tình hình bà con à (viết xong câu này thấy nhớ đến Chí Trung trong chương trình Gặp nhau cuối tuần, rồi lại tự hỏi không biết năm nay có Táo quân không. Nghe đồn Chí Trung đã có vợ mới, đời thay đổi chóng mặt quá ><). Mấy tuần vừa rồi bạn Trang trải qua nhiều sóng gió lắm. Ups với downs liên tục, giằng xé nội tâm dữ dội (nghe gay cấn như review phim hành động không hihi). Nhưng giờ thì cũng đỡ nhiều rồi, có lẽ do gặp được yoga và một cuốn sách về yoga rất hay. Thứ cứu rỗi mình trong lúc tăm tối không phải là tiền bạc, sự nghiệp, danh vọng... mà là yoga và reading. Vậy thì sao mình phải bỏ thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời mình để đi tìm kiếm tiền tài, xây dựng sự nghiệp, danh vọng chứ? Thường thì khi có nhiều biến cố trong nội tâm, bạn Trang sẽ mở blog và viết để chia sẻ cho đỡ nặng lòng. Nhưng lần này bạn không viết được vì tốc độ biến c...