Skip to main content

Lần Đầu Tham Gia "Dự Án Chiến Lược" Toàn Cầu

Lúc này là 10h tối, vừa đóng máy tính công ty xong. Cuộc họp kick-off cho project ECB từ 8h đã kết thúc. Lúc biết tin được chọn vào project thì thấy cũng vui một tí, thấy tên mình trên danh sách được phát đi toàn cầu (trong công ty) và nhận mail chúc mừng của đồng nghiệp thì cũng ...oai một tí. Nhưng hôm nay họp xong mới thấy là ...dự án này bự mà trách nhiệm cũng nhiều quá, em mệt lắm em chẳng muốn làm đâu (chưa bắt đầu đã tính nước bỏ chạy - đúng là Trang).

Nói qua về cái ECB này. ECB là viết tắt của Early Career Board. Trong công ty thì có "board" gồm các bác senior leaders (tức là các bác mà có chữ "C" trong chức danh như CEO, CFO, CTO...). Năm nay, sau cuộc thi thố toàn cầu bạn Trang đã được chọn vào "board" cùng các bác Chief Officer để lãnh đạo công ty đó, haha. Nhưng "board" mà bạn Trang tham gia là dành cho những nhân viên trẻ trong công ty (giới hạn kinh nghiệm làm việc 7 năm trở lại - mình vừa đúng 7 năm). Công ty mình lấy ý tưởng từ bài báo này của HBR. Nghiên cứu ở Harvard Business School cho rằng để công ty thành công trong giai đoạn khoa học kĩ thuật phát triển nhanh như bây giờ, các bác senior leaders (thường là thuộc về thế hệ trước) cần lắng nghe tiếng nói từ các "thanh thiếu niên" trong công ty để có các ý tưởng táo bạo và bắt kịp thời đại.

Đây là năm đầu tiên công ty mình tổ chức trò này. Điều kiện dự tuyển vào ECB là: 1) thời gian vào công ty không quá 7 năm (ưu tiên trẻ trâu mà), 2) Có ý tưởng muốn thay đổi công ty/thay đổi thế giới (theo ngôn ngữ của công ty mình là "Make an Impact"). Cách thức dự tuyển là tự mình quay một video clip giới thiệu bản thân, ý tưởng, và lí do muốn tham gia ECB bằng tiếng Anh (board toàn cầu mà) dài 90 giây nộp.

Lúc đầu khi mình lướt qua mail về ECB này, mình hoàn toàn không có ý định tham gia. Nghĩ rằng ôi mình qua 7 năm rồi, sắp già rồi, không trẻ trâu đua đòi thế đâu. Mà cũng nghĩ là mình ...sắp rút quân rồi, càng rút quân yên ắng càng khoẻ.

Thế mà... Một tuần sau bác sếp tình thương mến thương ở Nhật viết thư cho khắp bộ phận (ở Nhật) động viên mọi người tham gia chương trình này. Mình pass cái thư đó vì nghĩ rằng mình qua 7 năm rồi, có lý do để nói không tham gia. Ai ngờ 5 phút sau cái thư gửi cho toàn bộ phận là cái thư bác gửi riêng cho mình, ghi đích danh mình, hỏi mình có tham gia không hichic. Mình sợ bác buồn nên không dám từ chối thẳng, bảo để em suy nghĩ, tuần sau em nhắn lại. Bấm nút gửi thư đi thì 30 giây có thư trả lời: 前向きな検討をお願いします 。Rồi hôm sau nữa, ông sếp trực tiếp ở bên Trung Quốc (ông có quyền oánh giá sinh sát mình) lại gửi thư riêng, ông này không hỏi kiểu mềm mỏng như sếp ở Nhật, bảo rằng đây là cơ hội tốt, em nên tham gia. Ak ak, không biết có cấu kết gì giữa ông sếp Nhật và ông sếp TQ không nữa. Đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Các sếp cứ oánh giá cao em quá.

Thế là bạn Trang vò đầu bứt tai nghĩ coi thử mình có ý tưởng gì để đóng góp cho công ty hay để cứu thế giới không. Suy nghĩ gần một tuần thấy chẳng có ý tưởng gì "đáng" để đi dự thi cả. Nhưng sếp nói nên tham gia rồi, phải làm sao đây? Thế là ngồi liều quay video với một ý tưởng xưa nhất quả đất, quay đi quay lại phải 30 lần, chủ yếu là để nói tiếng Anh không sai chính tả và quan trọng hơn là ... chọn góc quay để có mặt đẹp :)) Quay đi quay lại mấy chục lần mà lần nào cũng thấy cái mặt mình đao không thể tả, nói thì như đọc (à vì là đọc thiệt, phải viết script chứ không thì không nói hết ý trong 90 giây). Định bụng quay thêm 20 lần nữa cho bớt đao mà thấy mệt quá nên thôi, gửi luôn. Nghĩ rằng tham gia cho có để sếp khỏi buồn thôi.

Ai ngờ, tèn ten ten. Cuối tháng 7 có kết quả. Nhận mail trực tiếp từ Director, mail ghi "Dear Trang" hẳn hoi nhé. Ui trời, đao thế mà cũng lọt qua khe cửa hẹp, không hiểu vì sao luôn (thuyết âm mưu duy nhất chỉ có thể là do mình ...đẹp quá nên xiêu lòng các bác haha). Mình suy nghĩ mãi không biết có nên viết thư trả lời thư của Director không, vì nghĩ tuy có "Dear Trang" ở đoạn đầu nhưng chắc đoạn sau toàn là copy paste thôi Nhưng nghĩ mấy đời nhận được thư của Director toàn cầu, nên cám ơn vài lời cũng không sao. Viết thư đơn giản 2 câu cảm ơn và rất vui được tham gia (nói dối, chẳng vui tẹo nào cả đâu). Ai ngờ tối ngồi ăn cơm thì điện thoại reo báo tin có thư của Director trả lời cái thư mình trả lời ông hồi sáng (thư mà mình nghĩ ông thay tên rồi copy paste). Nhận thư thì suy nghĩ đầu tiên tất nhiên là rất vui rồi (chí ít thì thư này của ông không phải là copy paste). Suy nghĩ thứ hai là Director của công ty mình (global chứ không phải Nhật thôi nha) cũng ...rảnh dữ ha :)) (ngồi trả lời thư một đứa quèn như mình).

Sau đó mình còn nhận được thư chúc mừng riêng của global CTO nữa (cũng là lần đầu tiên nhận thư trực tiếp từ ông này luôn, chứ bình thường toàn là bulk mail gửi chung toàn công ty). Trong thư ông ấy bảo rất ấn tượng với ý tưởng video của mình, và còn ghi rõ nội dung ý tưởng nữa, chứng tỏ thư này được customize cho mình rồi chứ không phải gửi riêng chỉ thay tên. Và hơn hết chứng tỏ là ông ấy có xem video mình dự thi. Thiệt tình là cũng thấy vui lắm. Các bác Chief Officer dạo này quan tâm em nhiều quá, em ngại ghê (có phải vì em ...đẹp không? :D).

Sáng mình nhận được thư từ Director báo kết quả thì chưa kịp làm gì bác sếp ở Nhật đã nhắn ngay mail hỏi "ECB cho kết quả chưa Trang?". Mình forward thư của Director cho bác ấy thì bác mừng lắm (chắc mình không những giúp bác đủ quota cho nhân viên tham gia ECB mà giờ nhân viên bác còn được chọn nữa). Bác nháy cho mình biết ở Nhật có tất cả 2 người được chọn, toàn châu Á thì 3 người (tức TQ có thêm một người nữa). Bác rất vui vì số lượng người Nhật được chọn nhiều hơn TQ (vẫn kiểu so sánh tỉ mủn giống ...mình ghê). Sau này ECB mở rộng thêm số lượng người tham gia nên Nhật có thêm 1 người nữa (tổng cộng là 3), nhưng TQ có thêm tận 3 người. Cuối cùng Nhật vẫn thua TQ 3:4 (đau!!!).

Trên đây là tường thuật vòng gửi xe để vào vòng đấu loại trực tiếp ECB của mình. Giờ tổng cộng số thành viên trong ECB là 20 người, được chia ra làm 4 project (mỗi project 5 người). Hôm nay kick-off thông báo nội dung 4 project, yêu cầu các thành viên gửi thư liên lạc mình muốn tham gia project nào. 4 project cái nào cũng khó nhằn, yêu cầu cao, bảo team member được khuyến khích họp ít nhất mỗi tuần một lần cho đúng tiến độ, 2 tuần một lần thì báo cáo với các bác "board" thứ thiệt (tức senior leadership team). Tháng 12 thì báo cáo mid term và tháng 3 thì final presentation. Ôi trời ơi, số lượng cuộc họp và lượng công việc hiện tại của mình còn chưa đủ cho mình stress mất ăn mất ngủ sao giờ còn thêm cái này nữa. Hichic, em có muốn làm leader hay manager gì đâu mà công ty cứ muốn "tạo nhiều điều kiện" cho em thế?? 




Thời hạn tham gia ECB này là một năm (nếu không bị bắt làm thêm). Mỗi người phải hoàn thành 2 project, mỗi project 6 tháng. Nghĩa là mình sẽ phải còng lưng làm thêm cái này trong vòng 1 năm nữa. Nghĩa là nếu muốn nghỉ việc thì cũng phải đợi đến tháng 8 năm sau nữa. Oải quá đi mất. Thiệt tình là mình muốn nghỉ ngay và luôn rồi đấy, vì đơn giản là mình không chịu nổi việc tối nào cũng thức khuya với một đống họp hành rồi mất ngủ, rồi quằn quại dằn vặt với bản thân và với con cái như thế này. Ai cho mình lối thoát đây? Trang chỉ muốn hàng ngày được ngủ yên giấc thôi. Trang chỉ muốn sống đúng với lứa tuổi của mình thôi? Ai cho Trang thời gian để ngủ đây???

Thôi xem như đây cũng là một trải nghiệm hiếm có trước khi rời công ty (sếp mình mà biết mình có ý định nghỉ việc chắc ngất luôn), dù rằng thật vật vã. Qua lần này để biết làm dự án "chiến lược toàn cầu" với các ông to bà lớn nhằm thay đổi công tycứu thế giới thì nó như nàm thao. Để sau này nếu có nghỉ việc thì vẫn có chuyện để mà chém gió với recruiter :)) Mình sẽ ghi lại những trải nghiệm về ECB của mình ở blog , tuy mình không thể viết hết thông tin cụ thể của project vì nó là thông tin mật của công ty nhưng mình sẽ chia sẻ cảm nhận và những học hỏi của mình từ hành trình quý giá này. Mình để tag #ECB để nếu bạn nào muốn đọc về topic này thì tìm cho dễ nhé.

#ECB

Comments

Popular posts from this blog

Một vài chỉ dẫn trước khi viếng thăm Trái đất

Nếu một ngày em thức dậy bỗng thấy mình tách rời khỏi Nguồn, hiện hình trong một thân xác vật chất. Đừng hoảng em nhé! Trạng thái này chỉ là tạm thời thôi. Bởi vì em đã được tuyển chọn để trải nghiệm một cơ hội quý giá: làm người. Mô phỏng 3D này được thiết kế để phá vỡ sự đơn điệu của vĩnh hằng bằng cách trao cho em một trải nghiệm chìm đắm dưới dạng một bản thể riêng biệt. Cơ thể này sẽ là phương tiện cho em di chuyển qua một hiện thực dày đặc và nhiều sóng gió. Và rồi sẽ có rất nhiều thứ khiến em sao nhãng để quên đi mình là ai và đến từ đâu. Em cũng sẽ trải nghiệm thật nhiều cảm xúc từ hân hoan đến cô đơn, rồi đến thất vọng. Nhưng hãy nhớ, bất chấp bao nhiêu sóng gió và đau thương em gặp, linh hồn em luôn vẹn nguyên an toàn ( trong vòng tay ôm ấp của Chúa ). Sẽ có lúc em thấy lạc lối, hoặc run sợ. Điều đấy hoàn toàn bình thường thôi, em ạ. Bất cứ lúc nào em thấy cần chỉ dẫn, chỉ cần chậm nhịp cái tâm trí bận rộn và hướng ý thức về chốn an yên vĩnh hằng trong em. Trên hành tinh này,...

Ba bài học từ chuyến đi về Việt Nam

Chuyến về Việt Nam ba tuần nghỉ Tết Dương lịch 2026 không cho mình câu trả lời lớn lao nào. Nhưng nó giúp mình rút ra ba bài học nho nhỏ – và mình muốn mang chúng theo cùng mình trong hành trang đổi mới của năm nay. 1. Vứt bớt đồ đi Lúc về Huế, mình thấy nhà ba mẹ mình quá nhiều đồ. Mà đa số những đồ đó – theo như mình thấy – thì rất ít khi dùng tới, hoặc có khi chẳng bao giờ dùng. Ba mình có thói quen tích góp. Nhà bên cạnh sửa nhà bỏ ra tấm gương cũ không dùng nữa, ba cũng đem về cất, với suy nghĩ “để sau này nhà mình sửa thì có sẵn, khỏi mua”. Cứ thế, đồ đạc chất dần lên như núi, mà nhà thì chật nên không gian càng thêm bí bách. Ở nhà ba mẹ, mình rất bực. Mình cứ khuyên ba mẹ là bỏ bớt đi, vứt bớt đi những thứ không cần thiết. Cái mình cần bây giờ là không gian cho nhà thông thoáng, chứ không phải là số lượng đồ để sở hữu. Đồ cũ hỏng không dùng nữa thì cho được thì cho, vứt được thì vứt, để phong thủy trong nhà lên. Nhưng khi sang lại Nhật và nhìn vào căn nhà của mình, mình mới thấy...

Những ông bố cuối tuần

Trước đây mình vẫn hay nhăn mặt càu nhàu mỗi lúc chồng đi làm về muộn. Mình hay tính thời gian một ngày 24 tiếng, chồng ra khỏi nhà lúc 7h rưỡi sáng, về nhà lúc tầm 10h đêm, vậy thời gian một ngày chồng dành cho gia đình là bao nhiêu, chưa kể thời gian về nhà chỉ toàn để ngủ. Công chúa nhỏ dạo này 2 tuổi, đã biết gọi bố mỗi lúc vào giường nằm không thấy bố đâu. Chợt nghĩ con cái lớn nhanh như thổi, nếu những lúc này bố không ưu tiên dành thời gian cho con, đến lúc con lớn hơn tí nữa bố có muốn chơi với con thì sợ lúc đó con cũng chẳng cần. Có lần chồng hỏi: "Em có muốn một người chồng thăng tiến, thành công trong công việc và có nhiều tiền đưa về cho vợ không?" Biết mình vốn thích tiền (hihi) nên chàng gắn "từ khoá" vào câu hỏi; nhưng mình chỉ thở dài, nhìn vào mắt chồng rồi bảo: "Em chỉ muốn một người chồng hàng ngày đi làm 7h tối về với vợ con thôi. Thật đấy." Chồng lẳng lặng đáp: "Không thể em à"... Mình cũng biết tính trách nhiệm và mong ...

Làm gì để tìm thấy an yên khi trong lòng dậy sóng?

Dạo này mình ít viết bài trên blog, biết là có nhiều người ghé thăm mà không thấy update tình hình, sorry các bạn nhé. Tình hình là ... rất tình hình bà con à (viết xong câu này thấy nhớ đến Chí Trung trong chương trình Gặp nhau cuối tuần, rồi lại tự hỏi không biết năm nay có Táo quân không. Nghe đồn Chí Trung đã có vợ mới, đời thay đổi chóng mặt quá ><). Mấy tuần vừa rồi bạn Trang trải qua nhiều sóng gió lắm. Ups với downs liên tục, giằng xé nội tâm dữ dội (nghe gay cấn như review phim hành động không hihi). Nhưng giờ thì cũng đỡ nhiều rồi, có lẽ do gặp được yoga và một cuốn sách về yoga rất hay. Thứ cứu rỗi mình trong lúc tăm tối không phải là tiền bạc, sự nghiệp, danh vọng... mà là yoga và reading. Vậy thì sao mình phải bỏ thời gian ngắn ngủi trong cuộc đời mình để đi tìm kiếm tiền tài, xây dựng sự nghiệp, danh vọng chứ? Thường thì khi có nhiều biến cố trong nội tâm, bạn Trang sẽ mở blog và viết để chia sẻ cho đỡ nặng lòng. Nhưng lần này bạn không viết được vì tốc độ biến c...