Skip to main content

I'm in Love with Life

 「秋の空がいつもより高く感じる」。大学時代同じ研究室の先輩がそう言ったのです。「雲がないから、そのように感じられるでしょうね」と、私が答えました。

 秋の青空を見る癖は先輩だけではありませんでした。私もそうです。雲が好きなのでいつも空を見るのもそうですが、雲のない秋の青空もとても好きです。小さい頃、お空に雲がないと、地球の外までつけて見えるのではとずっと思っていました。今日の青空を見て、小さい頃のことを思い出しました。

 9月終わりはもう秋に入ったのでしょうか。早いですね。年をとると、このセレフが頻繁に口から出てしまいます。大人は忙しすぎるからなのでしょうか。小さい頃は明後日のことまでは想像できず、小学生の生活が永遠と続くと思っていた私です。

 秋の青空を表す私の好きな表現があります。それは「証明写真の背景にも使えるように今日の空が青いんだ」との例えです。ベトナムの若い作家が綴った言葉。それを読んだ時、思わずドキッして、すぐに彼女のファンになりました。



 昨日の竹内さんのニュースには驚きました。彼女の作品はまじめに見たことがありませんが、その若さで、また自分の意思で命を絶つことには悲しみを隠せませんでした。一番最初に思い浮かんだのは幼い子供たちのことです。どのようにこの真実を受け止めればいいのか、きっとわからないでしょう。そして、亡くなった人にはいいかもしれない(?)が、残された子供たちはこれからどのように人生を歩んでいけばいいのでしょう。それを考えると、胸がいっぱいです。

 春馬さんの時と同じく、竹内さんのことについても自分が何んとなく理解できるようにいました。衝動的な行動かもしれないけど、理解はできます。なぜなら、自分もやってしまうかもしれません。時が違えば、歯車の進む道が一段だけ違えば、そのようになったかもしれません。なので、竹内さんの時も、ぐるぐる回った歯車が一つだけ違う方向に進んでいけば、今と違った結果になったかもしれません。かもしれない話だが、わたしの中では確信ができます。

 今日、私がまだ秋の青空を見られることが神様のおかげでした。心から感謝しています。私の思い、私の願いを聞いて下さって、本当にありがとうございました。

 怒りが盛り上がる最中に、家の近くのお寺に行って参りました。仏像の前に手を合わせて、どうか私を守ってくださいとお願いしました。誰かに何をするのではなく、私に何かをして下さいと神様にお願いしました。私の中の怒りの炎を消し、人を許すのではなく、自分を自分が許せるように神様にお願いしました。

 そうしたら、不思議な事に数日後、心が穏やかに戻りました。誰かが何かをしていたからでもなく、自分が何かをしていたでもなく、舞い上がった渦が自然に消えていったのです。

 体が軽くなった。心も軽くなった。それで私が気づいたのです。神様が私を救ったこと、神様が私を見捨てなかったこと、神様が私を愛していること、全てに感謝しています。

 春馬さんのことも竹内さんのことも、きっと神様が愛していると思います。他人への失望、自分への失望を感じた時は、せいぜい神様への希望は捨てないで下さい。自我を捨て、手を差し伸べたらきっと救われると思います。



 



Comments

Popular posts from this blog

Một buổi sáng thứ Tư ngồi nhà nghe radio

Khu vườn nhỏ của ...nhà hàng xóm Định danh hiện tại Thứ Tư mỗi tuần là ngày mình có giờ dạy tiếng Nhật từ sáng sớm. Khung giờ từ 8h đến 9h khiến mình không thể lề mề; ngủ dậy là đánh răng, rửa mặt, thay quần áo rồi chuẩn bị vào lớp ngay. Hiện tại, sau khi đã nghỉ hẳn ngành hóa (và không có ý định quay lại), định danh nghề nghiệp của mình là: giáo viên dạy tiếng Anh cho người Nhật, và giáo viên dạy tiếng Nhật cho người Việt. Mình dạy tại nhà, không phụ thuộc vào trường lớp nào cả nên thích dạy gì thì dạy, tâm lý khá thoải mái. Học trò cũng chỉ lèo tèo vài người thôi, nhưng toàn là những người thân thiết và gắn bó lâu năm. Một người học trò lớp tiếng Anh của mình năm nay đã 83 tuổi, nhưng vẫn học hành rất hăng say và đến lớp rất nhiệt tình. Đấy là những học trò tự tìm đến mình chứ không phải mình đi tìm họ. Sự xuất hiện của họ trong cuộc sống này, mình xem đó như là một món quà của Thượng Đế dành tặng và luôn nâng niu trân trọng. Duyên lành với những người học trò hiện tại - cả Việt và N...

Tuần 38 - chờ mong yêu thương

Thế là mẹ cũng đã bước vào những tuần cuối cùng để chào đón con ra đời. Con yêu ơi, ba mẹ yêu con nhiều lắm con à. Chị Kiki của con cũng vậy. Một quá trình mang thai biết bao vất vả và cực nhọc, từ lúc thai nghén đến lúc bụng to đi lại nặng nề, ruột co thắt, dạ dày bị trào ngược, tối tê chân không ngủ được... Bao nhiêu vất vả mẹ cũng đã chịu được, chỉ mong được nhìn thấy con ra đời yên lành. Mẹ biết khi con ra đời rồi mẹ sẽ còn vất vả hơn nhiều nữa. Nhưng mẹ hứa sẽ cố gắng. Mẹ hứa sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Mẹ hứa sẽ không bao giờ quên điều kì diệu của ông trời đã mang con đến với ba mẹ, dù gia đình ta có phải vất vả bươn chải đến thế nào nữa. Con yêu ơi, ba mẹ đã sẵn sàng để chào đón con ra đời rồi. Chúng ta sẽ gặp nhau con nhé, nhanh thôi nhé. Ba, chị Kiki và mẹ yêu con nhiều nhiều. Con trai của mẹ <3

Những năm tháng rực rỡ

Hôm qua là ngày cuối cùng của tháng 5. Chồng hay đùa mình rằng "tháng 5" nào chẳng rực rỡ vì mỗi khi soi mình vào gương, mình hay trách móc chàng rằng "Anh ơi, những tháng năm rực rỡ của em đâu rồi?" o0o Từ năm ngoái mình đã chạm ngõ 30, và giờ đây là những tháng cuối cùng của tuổi 30 trước khi đón sinh nhật lần thứ 31. Mình vẫn tin rằng phụ nữ tuổi 30 là đẹp nhất, lộng lẫy và rực rỡ nhất. Vì khi đó, phụ nữ có vẻ chín chắn già dặn đủ để biết mình, biết người, biết đặt tình yêu và niềm tin đúng chỗ, không còn đứng núi này trông núi nọ, không còn gợn lòng khi thấy mình kém xinh hơn những người con gái khác. Khuôn mặt mình thay đổi nhiều từ tuổi 30, như ai đó nói từ 30 trở đi những nét trên khuôn mặt mới là phản chiếu của những gì lắng sâu trong tâm hồn. Mặt không còn tròn bầu bĩnh như thời con gái 20, trông góc cạnh và già dặn hơn, như để thể hiện rằng em cũng không còn là cô gái ngây thơ như ngày nào.  Tuy vẻ ngoài không còn trẻ nữa, nhưng mình không bậ...

Hoàng tử bé ra đời 17/6/2018

Misaki yêu thương, Thế là con đã chào đời được một tuần rồi nhỉ, dù rằng ngày dự sinh của con vẫn chưa tới. Con trai của mẹ kiên cường và dũng cảm lắm, ba mẹ yêu con nhiều nhiều. Con ra đời vào tối chủ nhật ngày 17 tháng 6 năm 2018, trước sinh nhật lần thứ 32 của ba 2 ngày. Ba và mẹ cứ thấp thỏm chờ mong, không biết con có chọn ngày sinh nhật của ba để chào đời không. Nếu thế thì sinh nhật hai cha con gộp làm một, không biết thiệt hay vui, Misaki nhỉ? :) Con giống chị Kiki ở chỗ, khi ba mẹ quyết định tên đặt cho con (và chị Kiki) thì ngay sáng hôm sau đã đạp bụng mẹ đòi chui ra rồi. Mẹ vẫn nhớ hôm sinh chị Kiki cũng nhập viện vào sáng chủ nhật (đúng ngày dự sinh 15/5/2016), hôm thứ bảy trước đó ba vẫn chở mẹ đi chơi, ăn trưa và ngắm hồ sen. Mẹ còn nhớ lúc ba mẹ đi dạo dọc hồ sen, đang bàn chuyện đặt tên chị Kiki thế nào thì cái tên Trang Minh hiện ra trong đầu, rồi ba mẹ quyết đặt tên đó luôn, dù trước đấy vẫn còn phân vân rất nhiều tên nhưng chưa có tên nào ưng ý tuyệt đối c...

Lần đầu trải nghiệm du lịch Cruise - Diamond Princess

Nhà mình vừa kết thúc chuyến hành trình 6 ngày - 5 đêm lênh đênh trên biển, không internet, không mail, không điện thoại, không Fb, không Instagram... (nghe khổ ghê ha :D) chỉ để HƯỞNG THỤ CUỘC SỐNG. Ôi, chưa bao giờ mình muốn dùng hai từ hưởng thụ đúng với nghĩa mình muốn như thế này (I really mean it!!!). Đây thật sự là một trải nghiệm mới đem lại cho cả gia đình nhiều cảm xúc và kỉ niệm khó quên. Cả nhà mình về ngày hôm qua, hôm nay bạn chồng đã đi làm lại, hai bạn nhỏ cũng đã lên đường đi học, duy chỉ có mình là phải xin nghỉ thêm một ngày để sẵn sàng cho việc quay về với cuộc sống hiện thực :) Thật ra hôm nay bạn chồng giao cho mình nhiệm vụ ở nhà sắp xếp lại ảnh, video, và những kỉ niệm lưu giữ cho chuyến đi này của gia đình. Đi 6 ngày mà chụp hơn 600 cái ảnh, ngồi lọc ảnh thôi cũng lòi cả mắt, tuy nhiên được cái là (phần lớn) ảnh nào mình cũng đẹp nên không thấy xì-trét lắm. Phải nói là do tinh thần thảnh thơi nên suốt chuyến đi cứ máy ảnh đưa lên là miệng mình toe toét, cái ...